Căn nhà mà trước đây Ninh Nghị ở, nằm trong một con hẻm nhỏ ở phía bắc thành Giang Ninh. Căn nhà có diện tích không lớm, cũng không được xưng là tổ trạch của Ninh gia. Nhiều đời trước đây Ninh gia đã sa sút nên đến thời cha chú của phụ thân Ninh Nghị thì phần lớn diện tích đất đai đã bị bán đi từ lâu, chỉ còn lại một phần nhỏ, mấy căn nhà trước đây cũng đã bị dỡ xuống sau đó xây mới lại. Đến thời phụ thân Ninh Nghị thì phải dời đến sống trong cái hẻm nhỏ này, cuộc sống khá là túng quẫn.
Tuy đã sa sút nhưng các thế hệ trong Ninh gia vẫn giữ thói quen đọc sác viết chữ, sau này cũng có người đạt được chút công danh. Cũng chính vì vậy Tô Dũ mới chịu kết giao cùng phụ thân hắn. Khiến cho phụ thân của Ninh Nghị cũng hưởng thụ được mấy ngày trong cuộc sống xa hoa lộng lẫy, coi như cũng có thể kiêu ngạo, cái khí chất ấy nều để trên người văn nhân thì có thể xưng tụng là có khí khái.
Từ khi xuyên việt tới đây, Ninh Nghị cũng nghe được đại khái mấy chuyện lên quan tới danh tiếng của phụ thân hắn lúc còn sống. Theo như Tô Đàn Nhi nói thì, phụ thân Ninh Nghị là người đáng tôn kính, lúc đang còn sống ông cũng là người phóng khoáng, giao du rộng rãi, chỉ tiếc là không gặp thời, vận khí cũng không tới, bởi vậy không thể đạt được công danh. Ninh Nghị nghe qua mấy lần thì cũng dần dần hiểu rõ, cuộc sống của những tên công tử bột, chí đại tài sơ, không thể dùng học vấn hay tiền bạc để tiến thân, chỉ có thể thoài mái ăn chơi, như thế thì cho dù gia đình có bổn sự đến mấy thì cũng sẽ bị vét sạch. Khi còn trẻ thì ăn chơi trác tác, phong hoa tửu nguyệt không biết tiết chế, sau đó khi gia tộc lâm vào cảnh túng quẫn khốn khó thì lại chỉ biết uất ức sầu não, nhưng vẫn giữ cái phong thái người từng đọc chút sách với sự tự cao tự đại. Cả tinh thần lẫn thân thể đều bị đầy đọa dày vò, như vậy thì kết cục sao có thể tốt được?
Nhưng Ninh Nghị may mắn không gặp phải cảnh như vậy, trước đây phụ thân cũng đã từng có thời gian viết tử (tử: thời xưa phân loại sách thành kinh, sử, tử, tập) để sống cũng khá nở mặt, ung dung tự tại. Nên từ lúc hắn bắt đầu biết nhận thức, phụ thân đã bắt hắn đọc sách, nhưng hắn không thông minh nên không có thành tích gì, hắn vẫn chỉ là một hài tử bị đè nén có cuộc sống khổ cực, nhưng cũng không hề nuôi dưỡng thành tính tình kiêu ngao như những tên thiếu gia kia. Nếu không như vậy thì chắc chắn hắn cũng không trở thành con rể của Tô gia, và tất nhiên cũng không có rất nhiều sự kiện diễn ra sau này.
Hôm nay Ninh Nghị đối với những chuyện đã qua đi cũng không có bao nhiêu hứng thú, sau khi kết hôn, hắn trở lại nơi này cũng không nhiều lắm, đại khái cũng chỉ vài lần mà thôi. Sau khi hắn đến ở rể nhà Tô gia, lấy tài lực của Tô gia mà nói, đối với cái tiểu viện hoang tàn nãy tất nhiên sẽ không lọt vào mắt xanh của bọn họ. Bởi vậy có thể xem đây là tài sản riêng của Ninh Nghị, thỉnh thoảng Thiền Nhi hoặc Quyên nhi sẽ an bài nha hoàn tới đây quét tước. Vì thế nếu không có chuyện gì thì Ninh Nghị sẽ không đến.
Hôm nay cũng chỉ cách tiết Thanh Minh có mấy ngày nên tối hôm qua Đàn Nhi nói với hắn, đến tiết Thanh Minh mọi người có thể đến đây một chuyến đốt cho Công công (bố chồng), bà bà một ít vàng mã. Ninh Nghị đối với quan hệ huyết thống của thân thể này cũng không quá quan tâm, nhưng ý nghĩa trọng đại của lễ Tế tổ cũng khiến hắn coi trong, thêm vào đó là lời của Đàn nhi nên hắn cân nhắc một chút, cuối cùng xem như đáp lại một phần tình nghĩa, hắn cũng chỉ đành gậy đầu.
Những chuyện này tất nhiên sẽ đều đã được đám người Tô Dũ Tô Bá Dung thương lượng qua, người bình thường khi đi ở rể đâu có thể có được những đãi ngộ này, bọn họ cũng giống như nữ nhân bị gả đi, nếu như muốn cầm về thứ gì cho nhà mẹ đẻ vậy thì còn hỏi bản phận của họ như thế nào đã. Hơn nữa thời đại này đối với mối quan hệ tầng lớp còn nghiêm ngặt hơn nhiều so với thời hiện đại. Chẳng qua bên Ninh gia cũng không có mấy người là thân tộc thường xuyên lui tới, hơn nữa thái độ của Tô Dũ lúc Ninh Nghị và Đàn Nhi sinh đứa con trai thứ hai cũng khá tốt thậm chí có thể để nó mang họ Ninh, nên một chút nhượng bộ như thế này cũng sẽ không trở thành vấn đề quá lớn.
Đương nhiên ngoài khoảng thời gian này ra vẫn phải cùng Tô gia Tế tổ và tất cả đều phải lấy Tô gia làm chủ. Vì thế trước tiết Thanh Minh, Đàn Nhi cùng hắn trở về chỗ này một ngày. Lúc này, Tiểu Thiền đang quét dọn trong nhà, Ninh Nghị cũng giúp nàng di chuyển cái bàn ra chỗ khác. Bởi vì từ lâu nơi này đã không còn người ở, nên trong phòng chỉ còn lại mỗi cái bàn này và cái tủ gổ để đựng mấy thứ linh tinh. Còn đệm chăn, y phục… các thứ dễ bị ẩm ướt thì đã bị mang đi hết rồi, Ngày hôm nay Tiểu Thiền đến đây, để xem trước nên chuẩn bị những thứ gì, ngày mai sẽ gọi nha hoàn mang tới để sắp đặt.
- Cô gia à, ngài không cần phải giúp tiểu nhân làm việc đâu, tất cả mọi thứ này đều bẩn thỉu, nếu như ngươi di chuyển chúng, cũng sẽ bị bụi bẩn bám vào đấy…