Vì sao bộ khoái lại theo dõi Lập Hằng? Hay là xảy ra chuyện gì?
Trăng sáng lờ mờ, thanh âm của Khang Hiền từ trong phòng vọng ra, Chu Bội ngồi ở dưới cửa chăm chú lắng nghe, trong lòng vị tiểu quận chúa trẻ tuổi này sớm đã vô cùng tò mò với vị sư phụ của mình rồi. Trong thâm tâm nàng đoán rằng có thể là bởi vì chuyện ám sát mấy ngày hôm trước có xảy ra biến hóa gì đó, nhưng sau khi nghe, lại không phải là chuyện như vậy.
- Nghe nói là vì một vụ án của năm ngoái, cũng có chút liên hệ với vụ Tống Hiến bị thích sát, dường như còn liên lụy tới một vụ một gã quan viên mất tích và một vụ án diệt môn...
Người nói chuyện là A Quý thúc luôn luôn được Phò mã gia gia coi trọng, nghe gã ta nói vậy, Chu Bội ở bên ngoài ngạc nhiên mở to mắt, ngẩn người ra. Trong phòng, đại khái Khang Hiền cũng đã nhíu mày.
- Sao lại biến thành nghiêm trọng như vậy?
- Sự việc thật ra chưa xác định, chưa có chứng cứ chính xác, nhưng Trần Phong người này, ta cũng có biết, về phương diện phá án, rất có năng lực. Nay hắn ta điều tra ra cũng chưa được nhiều, nhưng bản thân ta lại muốn nói đến một việc khác.
- Hở?
- Lão gia còn nhớ, Ninh công tử vào năm ngoái mới có hứng thú với võ học thôi.
- A, tất nhiên là nhớ chứ.
Tiếng cười của Khang Hiền ở bên trong vang lên:
- Chỉ là những hiểu biết về cái này của hắn không nhiều không thật, cũng không biết là đọc được ở trong câu chuyện xưa truyền kỳ nào nữa. Lúc đó ta còn nói với Tần Công, thấy hắn biết nhiều chuyện cứ như là một ông già vậy, nhưng ở mức độ nào đó thì hắn cũng rất có ý chí tiến thủ, chỉ là với bản lĩnh của hắn, từ đó thật sự đã tìm môn đạo để học tập, điều này cũng không phải là chuyện kỳ quái gì. Lúc này xem ra đã học được một chút rồi đấy, nhưng tóm lại, ta nghe kể tỉ mỉ và cụ thể tình hình vụ ám sát kia, thật sự là rất bội phục Lập Hằng, hắn thật sự là có quyết tâm, sự quyết đoán.
- Đã là như thế, nhưng mà, hẳn lão gia còn nhớ rõ, lúc ấy hắn cũng từng hỏi tình huống liên quan đến Tống Hiến và kẻ thích sát...
- Nếu nói hắn có liên quan tới việc này, ta không tin.
- Thuộc hạ cũng khó mà tin được, nhưng mà, đây cũng là thuộc hạ liên tưởng sau khi nghe Trần Phong nói. Trần Phong cũng không biết, lúc ấy hắn ta điều tra cũng thật sự không phải là sự kiện ám sát Tống Hiến, mà là vụ án mất tích quan viên tên là Cố Yến Trinh.
Khang Hiền nghĩ nghĩ:
- Cố Yến Trinh... Người này bản thân ta từng gặp qua vài lần, rất có tài học, đã học cao trung rồi.
- Năm ngoái bổ thực khuyết, giữa tháng ba tháng tư quay về Giang Ninh thăm bằng hữu, dự định tháng bảy tới đảm nhiệm Huyện lệnh Nhạc Bình, nhưng giữa tháng sáu rời khỏi Giang Ninh thì mất tích, sau đó lại phát hiện ở ngoài thành có thi thể của hắn cùng một vài người, cũng có một nhà họ Dương cả nhà bị giết, chuyện này phát sinh đồng thời, trong nhà Cố Yến Trinh có mấy tên bộc nhân cũng bị giết, tựa như là bởi vì biết việc gì đó mà diệt khẩu, cũng là nữ thích khách ám sát Tống Hiến kia, khi đó Trần Phong hắn cho rằng cái chết của Cố Yến Trinh cũng có liên quan với nữ thích khách. Lúc ấy Trần Phong tra được vài vấn đề nghi vấn, nhưng lại không bắt được thích khách, đành phải đình chỉ vụ án, bởi vì manh mối không nhiều, không thể tiếp tục tra nữa.