Tháng hai Nông Lịch, xuân sắc tràn ngập, hai hàng liễu bên bờ sông Tần Hoài dạt dào ý xuân múa bay trong gió.
Sáng sớm ngồi trên tửu lầu ngay phố xá sầm uất đầu đường, thường thường có thể thấy cách đó không xa người đi đường qua lại tấp nập trên phố Cát Tường. Phố Cát Tường này là nơi tụ tập thanh lâu nổi danh nhất Giang Ninh, trên đường lúc này có thể thấy không ít nam tử ngủ đêm từ bên đó đi ra, có người còn chỉnh chang y phục ngay trên đường, thần sắc tương đối hốt hoảng, đại khái là có việc, vừa chạy vừa khoác y phục, đương nhiên, trường hợp như vậy cũng không phải là nhiều.
Trong thời đại này, đi kỹ viện cặp kè dù sao cũng là chuyện bình thường, có thư sinh học sinh thần thanh khí sảng gật đầu chào hỏi bằng hữu quen biết ở trên đường, sau đó sóng vai cùng nghị luận hỏi han nhau xem đêm qua ở với vị cô nương nào, tiến triển ra sao, cũng có người phong thái nho nhã phong lưu, bề ngoài như chính nhân quân tử, không nhìn ra có gì khác trong đó.
- Ồ, Tiểu Thiền, ngươi nhìn tên kia kìa, mua cháo thịt, hẳn là mua cho thê tử và con nhỏ của mình ăn, là kẻ biết lo cho gia đình đấy.
- Vậy vị công tử kia thì sao? Nhìn có vẻ không giống, cô gia cũng không bởi vì người ta từ bên kia đi ra thì nói người ta như vậy chứ.
- Ngươi không hiểu rồi, biểu hiện bề ngoài tuy rằng không có gì đặc biệt, nhưng khí sắc thái độ của nam nhân buổi tối ngủ nhà mình khác hẳn với nam nhân mà tối không ngủ tại nhà đấy.
Ninh Nghị ngồi ở cửa sổ lầu hai, ném một hạt lạc vào miệng.
- Cô gia nhìn là biết thế sao? Vậy có thể chỉ cho Tiểu Thiền được không?
- Ngươi muốn thế à?
- Để sau này nếu cô gia ở lại thanh lâu không về, thì Tiểu Thiền nhìn là có thể nhận ra ngay.
- Hử.
Hai ngày nay sở dĩ vô cùng buồn chán mà hắn chạy tới tửu lâu quan sát những người đi đêm không về ngủ, đồng thời cũng bởi vì phát hiện điểm tâm của tiểu lâu này cũng khá ngon, Tiểu Thiền cũng không có việc, nên đi theo. Lúc này hai người đang ngồi trước cửa sổ chỉ trỏ, thì chợt phát hiện ra một người.
- Cô gia cô gia, ngươi nhìn lão công công kia cũng từ trong thanh lâu đi ra kìa.
- Sao ngươi thấy được?
- Bởi vì cô nương trong cửa sổ tiểu lâu đối diện còn đang vẫy ông ta...
- Càng già càng dẻo dai, thật sự là khiến kẻ khác ước ao...
- Cô gia đừng ước ao, những nơi này không nên đến.
Hai chủ tớ cứ cười nói như vậy một hồi, lúc này trên tửu lâu cũng vắng dần khách, vài nam nhân mặc trang phục thư sinh mà Ninh Nghị nhận rõ là đêm không về nhà cũng đang ngồi ở bàn bên trái, y quan đã vô cùng chỉnh tề rồi, tinh thần cũng cực tốt, miệng thì ngâm thơ hình dung về tình cảnh tối qua, thỉnh thoảng còn bật cười khà khà. Tiểu Thiền nghe được câu thơ kiểu này, hết sức thận trọng quay lại nhìn, sau đó mặt đỏ tía tai quay đi.
Đám tài tử có học này đang nói đến chuyện phong lưu, người nào cũng ôm thái độ hết sức cợt nhả, một lát sau, có người khẽ hạ giọng: