Tiểu viện ở Tô phủ.
Vào đêm, ngọn đèn lay lắt trong phòng, dưới mái hiên, sân nhỏ thoáng yên tĩnh đi sau niên quan, tối nay lại trở nên náo nhiệt.
Bắt đầu từ sau bữa tối, không ít người lục tục đến đây ngồi một hồi rồi lại rời đi. Ninh Nghị vốn không muốn vì chuyện lúc xế chiều mà đưa tới những ánh mắt dò xét này, nhưng trong lúc đánh nhau thì cũng trúng một hai quyền vào người, đùi cũng bị thương. Chuyện không lớn, hắn đã rịt thuốc băng bó lúc ở Trúc Ký rồi, nhưng dù sao vị thuốc không thể gạt được người ta, Thiền Nhi nghe nói hắn gặp hung hiểm lại bị thương nữa, dường như còn phi thường mạo hiểm, nước mắt lưng tròng thay hắn kiểm tra.
- Cô gia toàn thích mấy cái chuyện nguy hiểm thôi... Tên thích khách năm trước cũng thế... Tay bị bỏng mới khỏi không lâu... Giờ lại như vậy....
Qua một năm này, Thiền Nhi coi như đã bước sang tuổi mười bảy, tiểu nha đầu với vóc người nhỏ nhắn xinh xắn và tướng mạo động lòng người này lại chẳng hề đem hung danh hiển hách "Huyết thủ nhân đồ" của cô gia nhà nàng để vào mắt. Tuy hằng ngày Ninh Nghị đều rèn luyện thân thể, thi thoảng lại khoe khoang với người trong nhà là mình đã vô địch thiên hạ rồi, năm trước thậm chí còn có chiến tích đáng kiêu ngạo là dùng thương quật ngã một tên đạo tặc hung hãn, nhưng ở trong lòng Thiền Nhi đại để là vẫn coi cô gia nhà mình là thư sinh yếu đuối. Cô gia bị thương khiến nàng vô cùng đau lòng. Chỉ chốc lát sau, Tô Đàn Nhi và Hạnh Nhi, Quyên Nhi cũng trở về, sau lại để Hạnh Nhi đi gọi đại phu, trời chưa tối thì chuyện Ninh Nghị hôm nay bị thương khi ở bên ngoài đã truyền rakhắp Tô phủ rồi.
Chuyện xảy ra lúc xế chiều ở Trúc Ký lúc này đã dấy lên không ít gợn sóng trong thành Giang Ninh, không đến nửa ngày, cũng có mấy người trong Tô phủ nghe được chuyện. Phiên bản có vẻ hơn khác với sự thật, kể về câu chuyện nhiệt huyết ở tửu lâu Trúc Ký, người Liêu hành hung ám sát mệnh quan triều đình, cuối cùng được mọi người ngăn chặn. Kỳ thật đây là kết quả sau khi Ninh Nghị an bài cùng sự phối hợp của mấy thế lực là phủ Khang vương, phủ Phò mã.
Trận lúc chiều đột nhiên ra tay kia vốn là để cứu Tần Tự Nguyên, lúc ấy nếu có thể thì Ninh Nghị cũng không muốn đấu võ trong Trúc Ký, dù sao đang làm ăn buôn bán tưng bừng náo nhiệt, khách lại đông, người ta mà bị một lần tai bay vạ gió thì về sau sao còn dám tới nữa. Tiếc là mấy kẻ kia quyết chí ra tay, cuối cùng không thể ngăn được chuyện xảy ra.
Sau lại tính toán, người bị thương nhẹ tổng cộng là hơn ba mươi, lại không có khách nhân vô tội chết, cũng coi là rất may mắn rồi. Sau khi hiểu đại khái rồi, Ninh Nghị lấy một số tiền lớn trong tiền vốn ở nhà trọ ra tiến hành bồi thường, đương nhiên cũng không dùng cái từ bồi thường kia, mà là thưởng cho những người đã biểu hiện anh dũng trong quá trình ngăn cản người Liêu ban nãy, ngay cả người chưa bị thương nhưng chỉ cần ở trong đại sảnh là có được một khoản rồi.
Nói thì là như vậy, nhưng lúc ấy ai biết được những người kia chính là người Liêu, mấy tên thích khách hành động dũng mãnh, võ nghệ lại cao cường, căn bản không vị nào dám giao thủ với bọn họ, trốn tránh còn không kịp. Nhưng an bài như vậy xong, Ninh Nghị lại để Lục A Quý sắp xếp cho những người này hỗ trợ tản lời đồn đại ra, tuyên truyền một phen, chủ yếu là nói người Liêu kiêu căng ngạo mạn, khinh Trung Nguyên ta không có người, lại dám xông thẳng tới Giang Ninh ám sát, lần này bị dân chúng Võ triều ta quần công, dù đối phương hung hãn nhưng người của Võ triều ta cũng không phải là ngồi không, mọi người anh dũng xông lên phấn đấu quên mình vân vân... Chủ yếu chính là khuếch đại chuyện này lên thành một sự kiện anh hùng đáng để khen ngợi, kích động lòng ái quốc của mọi người, thậm chí thêm mắm dặm muối biến những người bị thương thành anh hùng, mà trong một tháng sau đó chủ yếu tuyên truyền chuyện này, có khi còn có thể xoay chuyển chuyện xấu thành chuyện tốt ấy chứ.~Webtruyen.Com~