Ánh đao múa may đánh thẳng tới phía trước, tên quý công tử kia vẫn không quên quay đầu hét lên để hai tên đồng bạn bắt lấy Tần Tự Nguyên trước. Ninh Nghị cầm Đột hỏa thương trong tay, tay kia đã lấy Hỏa chiết tử, nhưng nhất thời lùi lại vài bước nên không cách nào châm lửa cho thương được. Giữa đám người ở cửa kia, tên hán tử cao gầy đột ngột quay đầu mà xông về phía Tần Tự Nguyên. Mà giây lát sau, tên đại hán khôi ngô với dáng người cao nhất cũng chú ý tới bên này, y đoạt lấy binh khí từ mấy tên bên cạnh rồi vung chém mạnh mẽ, chỉ chớp mắt đã dọn ra được một con đường, kéo gần khoảng cách với Tống Thiên, hai người va chạm một đao.
Lúc này tên quý công tử kia đã vọt tới cạnh thi thể tên hán tử mặt sẹo, liếc qua thi thể thê thảm kia rồi nhìn sang Ninh Nghị đang không có cách nào chạy tới chỗ cửa cứu viện kia, vô cùng dữ tợn hừ lạnh, vung thanh cương đao định xông lên. Ninh Nghị lúc này cũng định buông hỏa thương thì lại đột nhiên nghe tiếng cô gái ở bên cạnh la lên.
- A.........
Rầm một tiếng, hai bóng người lại đụng tới chiếc cửa sổ bên bức tường đã vỡ tan tành kia, rơi xuống sông Tần Hoài đang giữa tháng hai Âm lịch này.
- Cẩm Nhi.....
Đúng là Cẩm Nhi thấy Vân Trúc bị thương nên khóc lóc lao đến, thế nhưng lại đụng phải tên quý công tử kia cùng lao xuống. Lúc này có chỗ còn băng tuyết chưa tan hết, trời rét đông lạnh, nước sông lạnh lẽo, một cô gái bình thường sao có thể chịu được. Ninh Nghị hoảng sợ, vội ngó đầu nhìn xuống mặt sông, Vân Trúc cũng bò dậy.
- Cẩm Nhi không sao đâu, huynh đi giúp Tần lão đi...
Theo ý của Vân Trúc, đám người này hung hãn như thế, nếu Ninh Nghị có thể tránh được là tốt nhất. Nhưng mong muốn chỉ là mong muốn, nàng cũng biết được chuyện này nặng nhẹ thế nào, vội nói lời này xong cũng nhìn xuống chỗ vỡ trên mặt sông kia, ở chỗ đó sóng nước hỗn loạn, hai người rơi xuống nhưng lại chẳng thấy đâu nữa. Ninh Nghị liếc vài cái rồi quyết tâm chạy tới cửa. Chạy được vài bước thì nghe Vân Trúc kêu:
- Cẩm Nhi.
Nhưng hắn cũng không chạy lại xem Cẩm Nhi thế nào.
Từ lúc biến loạn đột nhiên xảy ra cho đến bây giờ, tính ra thì mới chỉ khoảng một phút. Ở chỗ cửa kia đã hỗn loạn không chịu nổi, đánh đấm chém giết, mấy vị khách lúc đầu vốn định lao ra cũng chạy vào trong này. Ninh Nghị lấy Hỏa chiết tử ra vẫy vẫy vài cái, làm cho ánh lửa sáng lên, nhưng muốn chạy sang bên đó thì liên tục bị đám khách chạy trở về kia ngăn trở, nhất thời không thể chạy tới được.~Webtruyen.Com~
Trong hỗn chiến kia, tên đại hán khôi ngô có dáng người cao nhất đã giao thủ với Tống Thiên vài lần. Ở trong đám người hỗn loạn kia nên nhìn không rõ, nhưng tóm lại là vì bảo vệ Tần lão nên Tống Thiên rơi vào thế hạ phong. Ninh Nghị rống lên:
- Tránh ra! Tránh ra!
Nhưng nào có tác dụng. Hắn giơ cây Đột hỏa thương kia ngắm về phía đối diện:
- Trợ thủ cho ta!
Tên hán tử cao gầy tay cầm song đao kia cũng nghe được tiếng la của Ninh Nghị, trên mặt gã là máu tươi trông thật dữ tợn, quăng một đao về phía Ninh Nghị. Đám người thì đông, Ninh Nghị chen sang bên cạnh một cái, thanh cương đao kia cũng đâm vào cánh tay của một người ở phía trước, lại là tiếng kêu rên hỗn loạn.
Hán tử cao gầy không sợ Ninh Nghị ở trong đám người xa như vậy nổ súng, căn bản không đủ độ chính xác, lại có nhiều người ở giữa như thế. Nhưng y nhận ra tên quý công tử đã không đi theo Ninh Nghị nữa, không biết là đã xảy ra chuyện gì, đồng thời cũng há miệng hét to:
- Đến đây!
Lại giống hệt Ninh Nghị khiêu khích ban nãy, y thấy tên đồng bạn khôi ngô cao lớn sắp giết được Tần Tự Nguyên, chỉ cần bám trụ bên này thêm chốc lát nữa là xong.
Ninh Nghị đốt cây Đột hỏa thương kia, đem họng thương ngắm thẳng tên hán tử cao gầy, sau đó lại nhắm sang tên đại hán khôi ngô cao nhất kia, nhưng vì ở trong đám người hỗn loạn nên họng thương cũng bị đụng nhiều lần. Kíp nổ còn đang cháy, tên hán tử cao gầy dịch sang bên cạnh, hô lên: