Tiếng người la hét, kêu rên vang lên ở bốn phía, trong tửu lâu này ồn ào huyên náo như nổ tung. Nhưng ở trong này thì e là không ai có thể nắm bắt được toàn bộ chuyện này. Khi Tống Thiên kéo Tần Tự Nguyên lao ra ngoài cửa, tên hán tử có thân hình khôi ngô cao lớn kia cũng tách ra khỏi đám người, xông thẳng đến.
Mắt thấy khoảng cách sắp gần hơn, mấy chục người hùng dũng ở con đường phía trước kia cũng chặn lại, nhất thời chỉ làm cho người ta thấy là đã trúng mai phục đã được bố trí từ trước. Tuy hiện nay tông thân đã không còn nhiều thực quyền, nhưng Tống Thiên có thể vào làm thị vệ của vương phủ thì dù sao cũng không phải hạng người dễ bắt nạt, thấy trước sau đều hung mãnh kéo tới, y cũng cắn chặt răng rồi rút trường đao tùy thân ra.
Lúc này xung quanh ồn ào thành một mảnh, người lao ra cửa không chỉ có bọn họ mà cả mấy vị khách vốn đứng gần cửa nữa, bọn họ sắp đi ra khỏi cửa thì thấy đối diện có mấy chục người hùng hổ chạy tới, cũng hơi sững sờ. Nhưng tên đầu lĩnh phía đối diện kia dường như cũng ngẩn ra, lập tức giơ tay lên khiến đội ngũ kia dừng lại, hình thành cục diện giằng co. Lúc này gần như không kịp suy nghĩ nữa, không ai rõ địch nhân là ai. Tiếng thương vang vọng trong đại sảnh, đinh tai nhức óc.
Tên đại hán uy mãnh kia xông ra khỏi đám người xộc đến về phía Tần Tự Nguyên. Tống Thiên rút đao ra khỏi vỏ như muốn liều mạng, lại khó có thể quyết định là liều với bên nào trước. Một tiếng nói xen lẫn tiếng ồn ào kia vang lên:
- Là bọn chúng! Bắt lại cho ta!
Giọng nói này trầm ổn, sau đó tuy cũng bị bao phủ trong tiếng hỗn loạn kia, nhưng người nghe vẫn nghe được rõ ràng, người nói là Tần Tự Nguyên đi theo sau Tống Thiên.
Sau khi chuyện xảy ra, tuy khá đột ngột, đang không hiểu gì mà bị người kéo đi, đến chuyện này nữa, ông già tuổi quá sáu mươi kia lại không hề bối rối, làm ra phản ứng trước tiên. Giọng nói đó người bên ngoài cũng nghe rõ ràng. Tên đại hán khôi ngô phía sau hét to một tiếng, nắm lấy một cái bồn hoa quăng ra.
Tống Thiên vung tay ngăn cản, bản thân cũng bị va đập cực mạnh đánh cho lui ra sau mấy bước. Mảnh gốm sứ vỡ cùng bùn đất văng lên không trung, phần chính của bồn hoa kia cũng hơi chuyển hướng mà bay tới mấy chục người đang ngăn ở đường kia. Tên đi đầu vừa giơ tay lên cho đám lâu la dừng lại thì bỗng thấy một chậu gì đó bay tới, vội vã liền giơ hai tay lên đập, tuy không bị thương tích gì, nhưng vẫn bị bùn đất vẩy ra làm lem luốc cả khuôn mặt.
- Mẹ nó, bọn chúng cũng chuẩn bị...
Tên đầu lĩnh kia lau đi bùn đất trên mặt, đột nhiên rút một cây gậy ở bên người ra.
- Các huynh đệ, đập nát bọn chúng!
Mấy chục người hô to rồi xông tới!
Hỗn loạn trước cửa bỗng dưng biến thành thủy triều dâng trào, dồn lại một chỗ. Trong đại sảnh, Nguyên Cẩm Nhi nấp ở dưới một cái quầy hàng ló đầu ra xem, nàng hoàn toàn không hiểu vì sao đột nhiên lại loạn thành như vậy, chỉ nghe tiếng la hét, tiếng thương, bụi mù bốc lên cùng máu tươi vẩy ra, khói của hỏa dược khi sử dụng Đột hỏa thương kia thật lớn, tiếng nổ cũng kinh người, đột nhiên nổ bung ra một chùm, thanh thế khiến người ta sợ hãi vô cùng. Một góc của khói bụi, máu thịt văng lên, vẩy đầy mặt mấy người đứng sau.
Lúc này trên bình đài ở lối ra của hai chiếc thang lầu cũng có mấy người vội vàng ra xem, đó là ba người Chu Bội, Trương Thụy và Lý Đồng đi cùng Ninh Nghị kia. Bọn họ thấy Ninh Nghị cầm Đột Hỏa thương đi ra ngoài thì chần chừ một lát mới đi ra theo, còn chưa ra hành lang liền thấy có người nhảy xuống khỏi bình đài, rồi đột nhiên bên dưới hỗn loạn thành một đống. Chu Bội hoảng sợ, ngồi thụp xuống sau lan can rồi ngó xuống, còn chưa biết là chuyện gì đang xảy ra thì một tiếng nổ lớn vang lên, khói bụi bốc lên che khuất tầm nhìn, bên trong đó còn có cả máu tươi ghê người.