Ninh Nghị đeo bọc vải dài kia đi từ trong phòng ra thì đại sảnh truyền đến tiếng đàn sáo, sự rối loạn hoặc phải nói là hỗn loạn trong lòng lại không có manh mối.
Chỉ nghe được vài câu vụn vặt, đám người đó có nói đến
"Tần Tự Nguyên" hay không, lại có ra lệnh mọi người làm một số chuyện không thoải mái gì không, kỳ thật Ninh Nghị không nắm chắc, tự nghĩ chắc mình nghĩ sai, nghe nhầm, đó cũng là có khả năng.
Bản thân hắn hy vọng là như vậy, nhà trọ Trúc Ký này vừa mới khai trương, không gánh được nhiều rắc rối. Hơn nữa những ngày bình thường vô vị đã qua hồi lâu, hắn cũng thấy phỏng đoán lần này của mình có vẻ hơi bị đúng dịp. Nhưng đúng là đám người kia cho hắn một cái cảm giác không tốt lắm, không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.
Từ bên này đi qua đến chỗ rẽ ở hành lang thì cửa căn phòng phía trước kia cũng mở ra. Vài người bước ra, đều đi tới bình đài phía ngoài kia. Nhóm người này có tất cả là năm, ngoài tên đại hán có dáng người khôi ngô, nam tử cao gầy rắn chắc và quý công tử mà Ninh Nghị đã gặp, thì hai người khác thân hình cũng cao lớn, đều mặc áo khoác lông, ăn mặc khá gọn gàng. Một người trong đó có một vết sẹo trên mặt, tên còn lại thì người hơi béo, nhưng cũng là cường tráng khôi ngô.
Mấy người kia nhìn giống như nhân sĩ giang hồ hoặc là thương lữ vào Nam ra Bắc, khi ra ngoài bọn họ có nhìn Ninh Nghị, cũng không để ý.
Bên cạnh bình đài xung quanh đại sảnh có không ít người hoặc là đang đi lại hoặc là đứng đó, cũng có những gã sai vặt của tửu lâu đi tới đi lui. Lúc này Tống Thiên đứng ở vị trí gần thang lầu như lời dặn của Ninh Nghị, tay thì đang bóc hạt dưa. Năm người đi ra hành lang lầu hai, nhất thời có thể quan sát tình hình bình đài xung quanh đại sảnh. Ninh Nghị thì đi ra sau bọn họ, nháy mắt ra hiệu với Tống Thiên rằng kia là đối tượng cần chú ý.
Một tên tiểu nhị bưng khay trà đi qua từ bên này, Ninh Nghị nhích lại gần lan can, đụng một cái vào tên nam tử cao gầy đang chú ý phía dưới kia, sau đó hắn cười nói:
- Xin lỗi, xin lỗi!
Nam tử cao gầy kia liếc hắn một cái, nhích qua một chút. Quý công tử đang nói chuyện cùng đồng bạn thấy có người dựa tới thì ngậm miệng lại, đợi khi Ninh Nghị tránh ra mới cúi đầu nói tiếp.
Ninh Nghị đi qua bên người Tống Thiên rồi bước xuống thang lầu. Lúc này chiếc bàn mà Vân Trúc và Tần lão đứng cạnh kia còn cách khá xa, Ninh Nghị cũng không muốn khiến bị chú ý ngay lúc này, tránh cho Vân Trúc hoặc Tần lão chào hắn. Hắn lẫn vào đám người, quay đầu nhìn lên thì thấy năm người trên bình đài kia vẫn dựa vào lan can nhìn xuống dưới, nhíu mi nói chuyện.
Đại sảnh náo nhiệt, người qua người lại, tiếng nhạc vui vẻ, cũng không hề có dấu hiệu là sẽ xảy ra bất cứ chuyện gì. Vị Tần lão luôn thể hiện rằng mình không tranh sự đời gần đây tình hình cuộc sống mới có chút biến hóa hoặc gợn sóng, hôm nay tới đây cũng chỉ vì là đến tửu lâu mới khai trương này ngồi một lát. Ninh Nghị hít vào một hơi, khó có thể nắm bắt được suy nghĩ trong đầu. Hắn quay đầu nhìn người quen ở xung quanh, nhưng lại không quen nhiều người làm việc ở đây. Một lúc sau hắn mới tìm được một tên tiểu nhị, kéo vào một góc dặn dò vài câu. Còn chưa nói xong thì đã thấy Nguyên Cẩm Nhi che mặt đang đứng bên cửa sổ ở một góc tường cách đó không xa, nhìn hắn mấy lần rồi đi tới bên này, mỉm cười.