Ngày thường ở vương phủ, sớm nghe tài danh của Lập Hằng, tiếc là lần tụ hội trước Lập Hằng lại không tham gia, không có duyên gặp gỡ, tại hạ thật tiếc nuối. Nay được gặp, mới biết Lập Hằng thiếu niên tài tuấn, quả là danh bất hư truyền. Ta với Trương lão vốn muốn đi Đông Tập xem nghiên mực Đoan Khê tốt nhất, không biết Lập Hằng và tiểu quận chúa đang định đi đâu
- Chỉ là quận chúa sắp cập kê, nếu cứ ra ngoài thế này thì không ổn cho lắm.
Lúc này mới là tháng hai, nhà trọ Cẩm Nhi mới mở được vài ngày mà chuyện làm ăn khá tốt. Nhưng cũng đã qua giờ cơm trưa, mấy gian ở lầu hai vẫn còn thừa. Ninh Nghị, Chu Bội, Tống Thiên và hai người Trương, Lý kia cùng đi đến, sảnh lớn ở bên dưới có vẻ náo nhiệt hơn, cũng không biết là Vân Trúc và Cẩm Nhi có ở đó hay không. Vì dẫn theo người ngoài nên Ninh Nghị cũng không cần phải tìm hai nàng, bọn họ vào một gian phòng trên lầu hai rồi ngồi xuống, uống trà nói chuyện với nhau.
Gian phòng này bày biện đẹp đẽ tinh xảo, vị trí của nó cũng không tệ, đẩy cửa sổ đằng sau ra là có thể ngắm cảnh đẹp trên sông Tần Hoài. Chỉ là lúc này trời còn lạnh nên không thể mở cửa sổ được. Xung quanh phòng đặt vài bồn hoa, trên tường treo mấy bức tranh và thơ, rất có bầu không khí thư hương. Khi mấy người trong phòng ngồi xuống, hầu nữ trong nhà trọ dâng trà bánh, hai người Trương, Lý kia cũng mở miệng.
Tên Lý Đồng có dáng người hơi mập kia nở nụ cười hòa thuận, ở trong hai người thì Lý Đồng đúng là sắm vai mặt đỏ, dùng thái độ thân thiện để ổn định Ninh Nghị. Trương Thụy thì địa vị còn đó, tuổi cũng lớn nữa, nên ông ta trực tiếp cau mày đưa ra nghi vấn với Ninh Nghị. Thực tế thì đối với chuyện lần này hai người này chưa chắc đã không hâm mộ và đố kỵ. Lý Đồng kia dù có tài danh, nhưng vào vương phủ mấy năm rồi lại không xuất hiện cùng Chu Bội, Chu Quân Vũ mấy. Trương Thụy từng dạy hai tỷ đệ không ít thứ, có danh phận thầy trò, nhưng cho dù thế nào cũng chẳng thể khiến hai tỷ đệ đi thư viện nghe giảng bài như Ninh Nghị được, lại còn nghe nói hắn thường xuyên mang hai tỷ đệ kia chạy đi nơi này nơi kia, quan hệ này thật sự không hề giống nhau.
(): Trong hí kịch Trung Quốc, mặt đỏ là biểu thị lòng trung dũng chính nghĩa.
Chu Bội là cô nương có tư tưởng độc lực, nếu là trước kia thì sẽ sinh hờn dỗi khi nghe câu Quận chúa sắp cập kê, đi lại bên ngoài thế này có vẻ không ổn của Trương Thụy kia, nhưng hôm nay chuyện này lại khác. Buổi sáng vừa mới tranh cãi với Ninh Nghị, chuyện mình ở bên cạnh khóc còn bị nhìn thấy, lúc này hai vị phu tử tỏ rõ là muốn phá sạp của sư phu, Tiểu Chu Bội thầm thích thú không thôi, cũng không nghi ngờ chuyện lão phu tử nói mình không được tự do ra ngoài.
Nàng vốn đói bụng, lúc này lại càng muốn ăn nên đã cầm điểm tâm ngồi cạnh cắn, cố gắng nặn ra cái hình dáng bảo bối ngoan ngoãn tôn sư trọng đạo, hận không thể ra sức gật đầu một phen. Về phương diện khác, nàng lại chờ mong Ninh Nghị sẽ lấy cái gì để bác bỏ hai vị phu tử. Đương nhiên, lúc này mới đang là nói chuyện xã giao, Ninh Nghị cũng cười trả lời là định đến phủ Phò mã đưa vài thứ nên thuận đường dẫn Chu Bội theo. Lý Đồng cười gật đầu:
- Phủ phò mã Nhưng là Minh công phủ sao? Nghe nói Lập Hằng và Minh công có giao tình?
- Có thể xem là bạn đánh cờ.
- Như vậy kỳ lực của Lập Hằng cũng cao đấy nhỉ! Vừa lúc tại hạ có chút tâm đắc, nếu có thể thì chúng ta hẹn thời gian đánh một ván cờ.
Lý Đồng vừa nói lời khách sáo xong thì Trương Thụy lại nhìn một góc của gian phòng mấy lần:
- Thứ Lập Hằng định đưa đi Minh công phủ chẳng lẽ là mấy thứ kia? Ninh Nghị liếc ông ta một cái:
- Trương lão biết ư?
- Đây chắc là Đột hỏa thương dùng trong quân, không biết Lập Hằng lấy được từ đâu? Trương Thụy cau mày.
Ninh Nghị giải thích qua một phen. Vài chiếc Đột hỏa thương này vốn là hắn tìm Khang Hiền lấy để nghiên cứu, hàm lượng kỹ thuật Đột hỏa thương cũng không cao nên hắn đã hiểu gần hết, để lại thì cũng chẳng dùng làm gì, mà hai chiếc trong số đó đã hỏng mất. Thế lực trong bóng tối của Khang Hiền tuy lớn, nhưng dù sao Đột hỏa thương này vẫn là vật trong quân, Ninh Nghị cảm thấy để trả về để Lục A Quý báo cáo thì tốt hơn, vì thế mới chuẩn bị đưa đi. Lúc này đề tài nói chuyện đã chuyển sang thương. Chu Bội nhai điểm tâm, ngơ ngác nhìn xung quanh.
Đề tài vốn phải là tài hoa thi từ mới đúng chứ, ba người này so đấu một phen, khiêu khích trước rồi hai phu tử đấu văn với Ninh Lập Hằng, hành tửu lệnh, làm thơ ca, làm văn, sau dẫn thành giai thoại mới là tiến triển mà nàng chờ mong. Lúc này hai người Trương, Lý nói một vài chuyện lặt vặt xung quanh Khang Hiền. Trương Thụy kia nói:
Shared by đó:)
- Đột hỏa thương kia ta cũng từng thấy vài lần, vật như thế thật làm người ta chán ghét. Để trong quân cũng là vô dụng, chỉ có hại chứ chẳng có ích gì. Lập Hằng cảm thấy hứng thú với chuyện này, lão hủ lại từng nghe nói chuyện như này thật sự không ổn. Lập Hằng nên chuyên tâm vào học vấn, chú tâm vào chuyện có ích mới đúng, nếu không khó tránh khỏi sẽ lầm lẫn đó.