Thời gian là buổi chiều, đi qua con đường trong khu phố cạnh sông Tần Hoài, thấy khắp nơi đều là người đi đường, đầu xuân là lúc tuyết tan, thương lữ bắt đầu lui tới, ghé qua ghé lại thành Giang Ninh. Thỉnh thoảng có mấy hành khách đường dài dắt ngựa đi trong phố, cũng có người ở trên đường tuyển thành viên cho thương đội, sóng người trập trùng, ngựa xe liên miên. Trong số này, có người bản địa, có người ở xa cầm đao thương cảnh giác nhìn xung quanh, tiếng nói chuyện ồn ào làm nổi bật sự phồn hoa của thành thị.
Một khi ra khỏi thành, thực sự bước vào cuộc hình trình mới, cảnh tượng phồn hoa bực này rất khó gặp.
Cửa hàng hai bên đường đều treo nhiều cờ xí và biển hiệu mới, cửa hàng gần bờ sông thường có bến đỗ cho người dưới thuyền lên. Sau khi tuyết tan, những cây liễu xung quanh bắt đầu nảy mầm, có một số chú chim đã bay tới, ríu rít vui tai. Trên mặt sông, thuyền hoa di chuyển tấp nập, tiếng ca du dương.
"Sư phụ nhìn kia, thư sinh đang đứng trên thuyền hoa kia tên là Viên Lập, mấy hôm trước đã tới bái phỏng phò mã gia gia."
Đầu xuân, chẳng mấy ai bận rộn, vội vã. Ninh Nghị mặc quần áo chỉnh tề, mang theo một cái bọc, cùng tiểu quận chúa Chu Bội dạo cảnh, ở đằng sau có một trung niên nam tử dáng vẻ là người dưới đi theo, người này là một thị vệ của vương phủ, họ Tống tên Thiên. Khi Chu Bội và Chu Quân Võ đi học ở thư viện Dự Sơn thường có hai thị vệ đi theo bảo vệ, bình thường ở bên ngoài chờ, giờ Chu Bội muốn cùng Ninh Nghị đi gặp Khang Hiền, lưng Ninh Nghị lại còn mang cả Đột Hỏa thương nên một người trong đó phải đi theo.
Người này giữ chức thị vệ trong vương phủ lâu ngày, nếu không có chuyện gì xảy ra hắn sẽ giả dạng làm người bình thường, khiến cho người đi đường không nhận ra mối quan hệ giữa họ với chủ nhân.
Thư viện cách khá xa phủ Phò mã, nhưng dù sao cũng chẳng có gì gấp, Ninh Nghị thích tản bộ trong thành. Tiểu Chu Bội mặc dù có tâm sự nhưng cũng không thể mở miệng kể ra hết nên lẳng lặng đi theo, nghe vị sư phụ này chỉ trỏ kể chuyện, bàn tán những điều thú vị mà hắn nhìn, nghe thấy, tâm tình dần trở nên bình tĩnh. Lúc này, trên thuyền hoa đậu sát bờ sông có một nam tử thư sinh mặc áo xanh đang đứng, Chu Bội nhận ra nên nói lại với Ninh Nghị.
Ninh Nghị quay đầu nhìn sang bên đó, thấy thuyền hoa khá náo nhiệt, hiển nhiên đây là một cuộc gặp, công tử áo xanh kia đứng ở đầu thuyền, cầm trong tay một cái quạt, trên đầu chít khăn tung bay theo gió, trông khá có phong độ. Một cô nương áo trắng đi từ trong thuyền hoa ra, đứng ở bên cạnh hắn nói chuyện, có lẽ những cô nương tiếp khách trên thuyền đều không phải hạng tồi nên vóc người khá đẹp, chỉ tội ở xa không thấy rõ mặt mũi.
Lại quay đầu nhìn sang Chu Bội, thấy nàng đang kéo váy tránh đường bẩn, ngoái cổ hứng thú nhìn thuyền hoa, lúc này thiếu nữ bát quái truy tinh trông khá đáng yêu.
"... Hình như là thuyền của Minh Ngọc phường, không biết cô nương kia là Doãn Tuyết hay là Họa Bình, thầy có đoán được họ đang nói gì không?"
Minh Ngọc phường cũng khá nổi tiếng ở Giang Ninh, hai vị cô nương Doãn Tuyết và Họa Bình là hai minh tinh nơi này. Với thời đại hiện giờ, chuyện này chẳng có gì xấu, chỉ cần có tài tử giai nhân là kiểu gì cũng nhuộm thành giai thoại. Từ nhỏ Chu Bội đã lớn lên trong những câu chuyện như thế nên giờ cảm thấy khá hứng thú, Ninh Nghị cũng híp mắt nhìn một chút, đầu xuân không khí vui tươi, thuyền hoa nhộn nhịp, phong cảnh đẹp đẽ, thật khiến lòng người thoải mái.
"Hình như cái tên Viên Lập này nghe quen quen, hắn rất lợi hại phải không?"
Chu Bội vốn định gật đầu nói lợi hại, sau đó chu miệng tạm dừng, nháy mắt nhìn sư phụ mình. Người kia đúng là khá nổi tiếng, chứng cứ là có thể gặp mặt Khang Hiền, chỉ là nếu hiện giờ đặt ngang với cái tên "Ninh Nghị Ninh Lập Hằng" thì đúng là không tạo nên được ảnh hưởng. Thấy sư phụ đeo cái bọc sau lưng, hỏi mà không giống giả bộ nên trong lúc nhất thời Chu Bội chẳng biết trả lời thế nào, hứng thú với đôi tài tử giai nhân bên kia cũng giảm đi, miệng lẩm bẩm gì đó.