Câu chuyện vừa rồi chẳng qua chỉ nói vui trong khi học, nghe hiểu cũng tốt mà không hiểu cũng được, không vấn đề gì, các trò không nên suy nghĩ quá nhiều. Vấn đề của Chu Bội có rất nhiều cách, chẳng hạn như “Hiếu kinh” có nói..."
Nói xong một loạt lý luận dọa người, Ninh Nghị lại nói tới cách làm thơ, quy luật bằng trắc, nhưng đại khái là tâm tư của đám học trò lúc này đang ở đâu đâu, làm gì còn sự tập trung nghe hắn giảng bài. Chu Bội chẳng còn tâm trạng nghe mấy cái quy tắc cổ hủ cũ rích, đoán rằng lúc này Ninh Nghị cũng chỉ nói cho có lệ. Tuy nhiên, đối với tài học của Ninh Nghị, từ sau khi bái sư năm ngoái, nàng đã không còn hoài nghi chút nào.
Nhưng tài học là một chuyện, thái độ làm sư trưởng không đúng là một chuyện. Chu Bội được Khang Hiền hun đúc, lúc nào cũng tỏ ra đứng đắn, nàng thích nghe điển tích, điển cổ hoặc câu chuyện trong lúc giảng bài, nhưng lại cảm thấy đạo học không nên như vậy, muốn kéo em trai mình đi dạo bộ nhưng trong lòng lại nghĩ, biết đâu nghe ông thầy này nói chuyện sẽ học được cái gì đó, cuối cùng lưỡng lự không rời đi được. Gần đây nàng còn đang phiền não về sự trưởng thành và quận mã, trong lòng rất khó chịu, chẳng qua khả năng kiềm chế của nàng rất tốt, không mất đi lý trí, ngược lại càng hạ quyết tâm phải “chỉnh” vị sư phụ này một trận.
Năm mới khai giảng, số học sinh trong lớp của Ninh Nghị đã nhiều hơn trước tới tận 20 người, Chu Bội tài học xuất chúng, cũng hòa đồng với mọi người, tuy rằng không quá để ý tới đám nam sinh, nhưng cũng được đám nàêu thích và quý mến. Hiện giờ nàng đã hạ quyết tâm, phát động quần chúng: "Tuy rằng sư phụ không nghiêm chỉnh nhưng chúng ta phải khác."
Vì việc này, Chu Bội đã làm một trường diễn thuyết ở trong phòng giáo viên trước khi Ninh Nghị tới, cái gì mà tương lai mọi người là lương đống của quốc gia, khi đó phải thế này thế này, bây giờ phải thế này thế kia. Cũng phải nói thật, Chu Bội rất có tài ăn nói, hơn nữa tình hình trong thư viện lúc này lại hợp với chuyện này. Đám thầy đồ ông nào chẳng nghiêm khắc, đâu có giống như Ninh Nghị, nếu không có Sơn Trường bảo vệ, hắn đâu còn được dạy học. Chu Bội nhắc tới chuyện này khiến mọi người cảm thấy đó lý, chuẩn bị tăng cường quản lý nghiêm khắc đám học sinh trên lớp của mình.
Thực ra đây cũng chỉ là bất đồng quan điểm cá nhân. Những vị sư phụ mà Chu Bội từng học, ông nào cũng cực kỳ nghiêm khắc, dù nàng là tiểu quận chúa nhưng cũng bị ăn mắng, bị trợn mắt, bị cầm thước vụt vào tay, bị phạt chép Luận ngữ, mà không như vậy thì khi lên lớp họ đều nghiêm túc, không nói chuyện chọc cười học sinh. Ninh Nghị kể những chuyện linh tinh kiểu này ở trên lớp khiến cho nàng cảm thấy không đúng lắm, những ưu điểm khác cũng bị “khuyết điểm” này ảnh hưởng.
Còn Ninh Nghị lại nghĩ, đám học trò của hắn cũng tương đối ngoan ngoãn, lúc mới dạy có vài tên nghịch ngợm, nhưng hiện giờ đã không còn ai, một phần nguyên nhân là do danh tiếng của hắn quá vang dội ở Tô gia. Khi giảng bài, hắn đã nói những gì là rất ít học trò phản bác, còn về phần kể chuyện, luận điểm tới các ngữ nghĩa của cuộc sống, khiến cho mọi người cảm thấy cái gì cần phải suy nghĩ, cảm thấy hứng thú, vui vẻ, cái gì cần quy nạp hội tụ, việc gì cần cười châm biếm thì chẳng có gì phải tự hạn chế cả.