Trời còn chưa sáng hẳn, bình minh mới lên mà trong phòng ngủ đã ồn ào.
"... Sau khi tin tức được truyền đi, mấy ngày nay mọi người bàn tán náo nhiệt lắm, đặc biệt là đám học trò, bán tán rất kinh..."
Quấn chăn, Tô Đàn Nhi đứng dậy, vươn tay chỉnh quần áo cho tướng công. Lúc này còn chưa hết tháng giêng, trời bên ngoài vẫn rất lạnh, tối qua tuy rằng phòng có đốt lửa sưởi ấm, nhưng giờ này đã cháy hết, nhiệt độ cũng giảm, Tô Đàn Nhi chỉ mặc quần nhỏ, lật chăn ra cái rồi lại đắp trở lại ngay, chỉ thò đầu ra nói chuyện với Ninh Nghị.
Tuy rằng nàng là bà chủ lớn, quản lý công việc kinh doanh đã nhiều năm, nhưng cuối năm ngoái mới động phòng với phu quân, bình thường khá chín chắn nhưng giờ quấn chăn nói chuyện với tướng công lại rất ngây ngô động lòng người. Ở thời đại này, mặc dù là người đã từng trải như Tô Đàn Nhi cũng chỉ là thiếu nữ bình thường trong khuê phòng.
Ninh Nghị đã dậy, Thiền nhi và Quyên nhi cũng bưng chậu nước nóng và khăn mặt đi vào, khuê phòng của Tô Đàn Nhi vốn không lớn, năm trước Ninh Nghị lại mang theo một đống đồ vào, sau đó tuy rằng có dọn dẹp sắp xếp nhưng 4 người ở bên trong vẫn có cảm giác chật chội, chỉ là Tô Đàn Nhi không chú ý tới việc này, trước khi có phòng mới thì căn phòng này rất ấm áp. Ninh Nghị tiếp nhận cái khăn mặt do Tiểu Thiền đưa rồi ngồi ở cạnh giường buôn vài câu chuyện.
"Mấy hôm nay mọi người ở thư viện cũng thảo luận việc này, chỉ hơi chút hoảng sợ mà thôi, họ sợ nước Kim đánh không nổi nước Liêu, một số người cho rằng nước Kim lực nhỏ thế mỏng, dù đã đánh thắng mấy trận nhưng vẫn sợ nước Liêu, cũng nói triều Vũ thiếu chủ động, nếu chủ động hơn một chút thì nước Kim đã kiên quyết đánh rồi... Ài, cách nghĩ của những người này cũng khá có lý..."
"Ngày hôm qua thiếp có nghe cha con Tề gia nói, Trọng Hành công cùng mọi người của Khánh viên muốn triệu tập một nhóm danh sĩ để cùng dâng tấu chương lên quan phủ, còn bảo thiếp hỏi ý tướng công thế nào..."
"Hôm qua đúng là có hai ông đồ tới tìm ta... Ta mà cũng tính là danh sĩ ư?"
"Tướng công là Giang Ninh đệ nhất tài tử, bọn họ tìm đến tướng công cũng là bình thường. Tướng công đã đồng ý chưa?"
"Có Sùng Hoa thúc nói đỡ, ta không muốn làm căng nên tới lúc đó đồng ý ký tên, dù sao đây cũng chỉ là việc vặt, không có tác dụng gì lớn."
"Mọi người đồng tâm hiệp lực, sức mạnh sẽ như thành đồng."
"Ài, đông người chưa chắc đã có nhiều tác dụng..."
Mấy người vừa nói vừa hoạt động, Ninh Nghị cầm khăn rửa mặt, Tiểu Thiền đưa tay ý bảo để muội làm cho, Ninh Nghị phất tay một cái cự tuyệt, tiểu nha đầu liền mếu máo, nghiễm nhiên bị Ninh Nghị đoạt đi công việc của mình.
Tin tức nước Kim và nước Liêu giương cung bạt kiếm đã truyền tới triều Vũ hơn một năm rồi, bây giờ tin tức hai nước đình chiến khiến cho nhân tâm trong nước cảm thấy mất mát, không ít nhân sĩ trí thức cảm thấy tiếc nuối. Có người cho rằng triều Vũ phải chủ động xuất binh, nắm lấy thời cơ liên thủ với nước Kim, tóm lại là mọi người bàn tán rất nhiệt tình với chủ đề này, Ninh Nghị, Tô Đàn Nhi cũng bị cuốn theo, mang nó về nhà thành câu chuyện gối đầu giường.