Chiều nay, khi Ninh Nghị đi dạo mới gặp Nhiếp Vân Trúc và Nguyên Cẩm Nhi. Gần tết, việc thi công quán mới của Trúc ký tạm ngừng, nhưng thấy Nguyên Tiêu đến nơi rồi nên tiếp tục triển khai, Ninh Nghị cũng bận rộn hơn một chút, hay bị kéo sang đây xem tình hình, trong khi Vân Trúc phải đi lo chuyện hàng hóa thì nhánh bên này giao cho Cẩm Nhi lo liệu.
Thực ra lúc này cấu tứ của cửa hàng cơ bản đã hoàn thành, những chuyện cần Ninh Nghị quyết định không nhiều. Còn về phần cửa hàng tên gọi là Nhị quán hay Cẩm nhi quán, Ninh Nghị không quan tâm. Quán rượu này xây cạnh sông, có rất nhiều cửa sổ chưa hoàn thiện, gió lớn mang theo tuyết bay vào trong, cũng may là hai người mặc nhiều áo, công phu hạng trung của Ninh Nghị đã có chút thành tựu, mà Nguyên Cẩm Nhi từ trước tới giờ đều hoạt bát, vừa nãy còn mạnh mồm tuyên bố trời tuyết tắm sông, không nghĩ mà run.
"Khi nào mọi chuyện hoàn thành, tôi sẽ quyết định tự lên sân khấu biểu diễn 3 ngày để lôi kéo mọi người."
"Đã lâu không biểu diễn rồi, kiểu gì mọi người cũng phải lác mắt."
"Cút, tôi chỉ biểu diễn trước mặt Vân Trúc tỷ... Á, mà huynh nghĩ gì thế?"
"Tôi không nhìn thấy, chắc là sẽ rất kém đấy."
"Tôi nói là lên sân khấu biểu diễn mà."
"... Chỉ mỗi huynh nhìn thấy, ít làm loạn đi."
Tuy rằng tính tình đôi bên không hợp nhau nhưng rất nhiều chuyện Nguyên Cẩm Nhi bội phục Ninh Nghị, nàng có kỳ vọng rất cao với việc cửa hàng mang tên mình, muốn lên sân khấu biểu diễn để lôi kéo mọi người nhưng khi Ninh Nghị nói như vậy thì nàng chỉ bĩu môi, không hề nhắc tới.
"Vậy chỉ có thể mời các tỷ muội trước đây tới biểu diễn, rất tốn tiền đấy."
Cẩm nhi kéo ghế vào trong góc khuất gió, chị em của nàng nhiều, cũng đã từng giúp Trúc ký kiếm mối làm ăn, nhưng khi dùng đến tiền lại rất keo kiệt, đôi khi còn ngồi xem Vân Trúc tính toán sổ sách, tức giận chỉ vì một khoản nào đó tiêu quá nhiều tiền không cần thiết.
"Có danh tiếng rồi thì không cần tiếp tên xú nam nhân như ta nữa, lợi cả đôi đường."
Ninh Nghị kéo mấy cái ghế đặt lên bàn để tạo không gian, vừa cười vừa nói:
"Hơn nữa sau này khi Trúc ký vang danh, có thể tự bồi dưỡng một nhóm người cho riêng mình."
"Bồi dưỡng..."
Cẩm nhi trợn mắt, nhỏ giọng nói:
"Huynh muốn mở thanh lâu?"
"Sao cô lại có ý nghĩ không thuần khiết như vậy!"
Ninh Nghị trừng mắt nhìn nàng:
"Sau khi... quy mô của Trúc ký ổn định rồi, có thể bồi dưỡng, huấn luyện một vài bé gái, thậm chí bé trai cũng được, dạy cho họ nghề nghiệp, lập gánh hát, từ hí khúc ca nghệ đến xiếc ảo thuật, dù sao đám trẻ con bên ngoài không có cơm ăn rất nhiều, chúng ta làm việc này tức là tích thêm chuyện tốt, giải quyết vấn đề lao động thặng dư."
Nghe Ninh Nghị bàn về kế hoạch phát triển, Cẩm nhi sửng sốt suy nghĩ:
"Vậy... cần rất nhiều tiền, nếu không có thanh lâu, gánh hát căn bản không ăn thua… hơn nữa… phải có nhân tài mới được..."