Tết mới qua, Nguyên Tiêu chưa tới, đường phố bên sông Tần Hoài vẫn ngập tràn không khí mừng vui, tiếng pháo thỉnh thoảng truyền tời, một số cửa hàng khai trương đầu năm, khách vào khách ra rất là náo nhiệt, thỉnh thoảng có một vài đứa nhỏ cầm pháo ném loạn, hi hi ha ha chạy hùa vào dòng người.
Bầu không khí vui mừng nhưng trời rất lạnh, trên đường, tuyết đã được quét sang hai bên, đắp đống mà không có dấu hiệu tan đi, trông chẳng khác gì những hòn núi nhỏ. Trong các quán trà, quán rượu, thanh lâu bên đường bố trí rất nhiều lò sưởi, thậm chí còn đặt cả ở bên đường nhằm để băng tan, khách nhân dễ đi lại, trong phòng thì xa hoa, rèm che chướng rủ, ấm áp vô cùng, khói hương thơm phảng phất, tiếng đàn, tiếng hát vang lên như kỳ ảo, cô gái đánh đàn duyên dáng, xinh đẹp.
Chén trà mới châm, nước sóng sánh, hơi nóng bốc lên.
"Cuối năm đã qua, năm mới về, mấy hôm nay có đại sự gì phát sinh không?"
"Cũng giống Đường huynh thôi, tiểu đệ ra thành tế tổ, tiếp trưởng bối trong nhà, nào có tin tức gì đáng nói."
Khung cảnh êm đềm, hai người đang ngồi nói chuyện, một người là Bộc Dương Dật, người còn lại là Đường Húc, đều là người trẻ tuổi nổi bật trong thương trường Giang Ninh, Đường Húc khá tao nhã, không chỉ trên phương diện kinh doanh mà văn tài cũng rất khá. Hai người này vừa là đối thủ, vừa là bạn tốt, thỉnh thoảng cũng gặp nhau, uống trà nói chuyện phiếm, hôm nay vô tình gặp gỡ, vừa lúc hoa khôi Khởi Lan cũng ở đây đánh đàn tiếp khách.
"... Vừa rồi ra khỏi thành có nghe nói phương bắc gặp tuyết tai, Lâm Thọ Châu có chở một nhóm hàng tới đây, trên đường đi bị tuyết lở, mất toàn bộ vốn, khá đáng thương."
"Lâm Thọ Châu có rất nhiều thủ đoạn, đông vay tây mượn, kiểu gì cũng qua được, ha hả, chỉ là hai năm nay hắn kém may mắn mà thôi..."
"Hắn đúng là lợi hại, sắp chiến tranh, nghe nói hắn đã đầu tư rất nhiều vào phương bắc, một khi chiến tranh bùng nổ, hắn sẽ phát tài lớn, chắc giờ đang bày bố tính toán, coi như là phú quý hiểm trung cầu..."
"Mọi người gần đây đang bàn tán khá nhiều về chuyện vải bố, hai ngày trước uống rượu với mấy người trong Chức Tạo viện, họ đều thở dài."
"Sao? Chuyện năm ngoái còn chưa đủ ư? Giờ lại có chuyện gì? Tiết gia có hành động à?"
"Vẫn là Tô gia và Ô gia."
Bộc Dương Dật nhấp một ngụm trà, nói với vẻ ngoài ý muốn:
"Từ cuối tháng 10 năm ngoái tới giờ, chuyện Tô gia vẫn chưa xong à?. Ô gia bị Ninh Nghị tính kế thảm bại, hiện giờ vẫn còn đang bàn giao các mối làm ăn, chẳng nhẽ không phục định gây chuyện tiếp?"
"Vẫn còn dư âm."
"Dư âm vẫn còn?"
"Tôi cũng chỉ đoán vậy, người trong ngành vải nhạy bén lắm, chắc cũng đã kịp hành động hết rồi... Ô gia chủ động nhận toàn bộ định mức vải Tuế ở Giang Ninh, thậm chí còn đi lại với quan viên các cấp nhiều hơn trước."
"Nhận vải Tuế? Họ điên à?"
"Bất đắc dĩ mà thôi, nghe nói gần đây Ô gia xài tiền như nước, núi băng trong nhà dù lớn nhưng lần lượt bị Tô gia lấy mất một phần ba, giờ lại nhận vải Tuế, chuẩn bị xong ổn thỏa cũng mất đi một nửa, tới tận cuối năm mọi người mới phát hiện ra, mà hành động lần này của họ quá dọa người. Hiện giờ số vốn của Ô gia chắc cũng không đủ một phần ba so với trước, hơn nữa mấy năm tiếp theo chắc phải liên tục bận rộn với việc Hoàng thương. Tôi có gặp Ô Khải Long một lần, hắn khiêm tốc hơn trước nhiều."