Trời vẫn còn nhiều mây nhưng đã bắt đầu trong xanh. Lúc này là giữa tháng 11, mấy hôm nay Đông kinh tuyết rơi nhiều, hôm nay có vẻ rơi ít nhưng màu trắng đã phủ kín một vùng, kinh thành giống như một cái nệm đựng tuyết, những con đường đi lại giống như đang tô điểm thêm những nét vẽ ngoằn nghèo.
Đi từ Ngự nhai tới quán trà, Lý Tần quay đầu lại nhìn bức tường hoàng cung nguy nga, thở ra một hơi nóng.
Hai tháng nay hắn đi khắp Đông kinh, tới tận hai ngày trước mới nhận được công văn của Thẩm Quan viện thuộc Lại bộ (1). Bóng ma ngày trước khi hắn đắc tội Lại bộ Thị lang - Phó Anh đã qua, hắn là người đầu tiên được bổ khuyết, chính thức tiến vào con đường làm quan, có thể bắt đầu đại triển quyền cước.
(1) Lại bộ chưởng quản việc nhận đuổi, khảo hạch, điều động quan lại trong toàn quốc. Bên dưới lập 4 ty là: Minh thanh vi văn tuyển thanh lại ty (ty tuyển chọn quan viên qua con đường học vấn), Nghiệm Phong ty, Kê Huân ty, Khảo Công ty. Đứng đầu mỗi ty là Lang Trung, cấp phó là Viên ngoại lang.
Tháng hai sang năm, hắn sẽ bắt đầu bắc thượng tới Hình châu làm huyện lệnh Nam Hòa, mà Nam Hòa là một nơi tốt, thậm chí có mỹ danh "Kho lương Kỳ Nam", có vị trí rất quan trọng ở Hình châu, rất dễ lập công trạng. Mới nhập quan trường mà nhận được vị trí này đúng là không dễ, có lẽ bức thư mà Tần Tự Nguyên viết cho hắn mang đi đã phát huy tác dụng.
Nhớ tới Tần lão, hắn không khỏi nhớ tới những phiền phức mà Ninh Nghị gặp phải khi ở Giang Ninh. Lúc hắn rời đi, việc Hoàng thương vừa mới quyết định xong, Tô gia bị Ô gia đâm một đao sau lưng, không biết nguy cơ đã được giải trừ chưa? Lập Hằng chỉ là một người ở rể, càng ở trong tình thế này càng khó xử. Chỉ là mùa đông khó đi lại, tháng hai sang năm đã phải đi nhậm chức, không có cách nào từ kinh thành quay lại Giang Ninh một lần.
Nghĩ tới chuyện này, hắn lại cảm thấy đang nợ tình đối phương, người ta gặp chuyện mình không thể hỗ trợ, trong lòng kỳ thực có chút hổ thẹn. Dù gì bây giờ hắn cũng đã là một huyện lệnh, lớn nhỏ cũng là một quan viên, nếu như có thể quay về hỗ trợ, chắc chắn sẽ có chút tác dụng, tuy rằng trong tiềm thức hắn vẫn cho rằng trong việc này có điều gì đó kỳ quái, Ninh Nghị có thể không cần giúp đỡ nhưng hai người vẫn là bạn bè thân thiết.
Có thể làm huyện lệnh Nam Hòa, cũng có một phần công lao của Ninh Nghị khi tiến cử hắn với Tần Tự Nguyên, nhưng cũng chính điều này khiến hắn thấy kỳ quái.
Tần Tự Nguyên là một đại nhân vật, tuy rằng lúc tiến cử Ninh Nghị nói rất qua loa, nhưng hắn vẫn biết vị đại nho này đã từng làm Thượng thư Lại bộ. Đối với những sĩ tử mà nói, trong ba tỉnh sáu bộ, chỉ có Lại bộ là dính dáng nhiều quyền lợi nhất, trong 6 bộ, tầm quan trọng của Lại bộ là đứng đầu, Tần lão mấy năm trước có thể nói là một trong những người đứng đầu triều đình, dưới một người, trên vạn người, rất ít người có thể sánh bằng.
Nếu không có Ninh Nghị tiến cử, Lý Tần căn bản không biết có một đại nhân vật như vậy ẩn cư Giang Ninh. Sau Hiệp ước Hắc Thủy, Tần Tự Nguyên tự vô thanh vô tức rút khỏi triều đình, mấy năm nay thậm chí còn mang tiếng là “Hán gian”. Lúc nhận được phong thư tiến cử, Lý Tần thậm chí còn hoài nghi ông lão này không... còn sức… ảnh hưởng, có thể một số người trong triều nhớ tình cũ, nhưng có lẽ cũng có nhiều địch nhân bởi hiệp ước Hắc Thủy, mình cầm thư tiến cử của Tần Tự Nguyên không biết có mang lại hiệu quả không tốt hay không.
Nhưng phản ứng sau đó lại mang theo ý vị vô cùng sâu xa.
Hắn cảm thấy hầu như mọi công đoạn đều rất thuận lợi, sau khi dâng thư, mất 2 tháng chờ đợi, hắn đã được người ta bố trí cho một vị trí tốt là huyện lệnh Nam Hòa. Ở kinh thành hai tháng, hắn cảm thấy kết quả này có khi không phải do những công sức của mình bỏ ra, những vị quan lớn tươi cười xem thư nhưng cũng có sự đắn đo suy nghĩ, thậm chí hắn còn loáng thoáng nghe nói, thánh thượng đã chú ý tới hắn nhưng sau đó lại thôi, điều này đúng là có chút dọa người.
Nếu không phải vì mấy năm trước có cái danh hiệu tiến sĩ, không có người chống lưng, cũng chẳng có công tích, hắn tình nguyện coi những điều này là giả.
Nhưng mà, cũng có nhiều lúc hắn liên hệ mọi thứ với tình hình hiện nay.
Bắc địa đã không còn hòa bình, tất cả mọi người đang chuẩn bị chiến tranh, đây là thứ mà Giang Ninh cũng cảm nhận được, Đông kinh là nơi quan viên tụ tập, áp lực bao phủ khiến cho thần kinh trở nên căng thẳng. Trong bầu không khí này, có người mang hiệp ước Hắc Thủy ra nói, nói triều đình có thâm ý, từ sáu bảy năm trước đã chuẩn bị thủ đoạn, mấy năm gần đây Kim – Liêu phân tranh, Hoàn Nhan A Cốt Đả hùng tài đại lược không muốn ở dưới trướng kẻ khác cho nên mâu thuẫn càng tăng, nhưng trong chuyện này cũng có bàn tay của triều Vũ, âm thầm buôn bán với người Kim nhiều loại vật tư, dẫn tới lòng tham muốn, hư vinh càng tăng. Đây là dương mưu, tranh chấp Kim – Liêu chẳng qua chỉ là chuyện đương nhiên
Thế nhưng... Lý Tần lại cảm thấy có gì đó không đúng, những lời bàn tán hoang đường này có khi lạ là thật. Sự nhạy bén của đám quan lại ở kinh thành hơn bên ngoài rất nhiều, trong khoảng thời gian này, bên ngoài khắp nơi đều đồn thổi triều Vũ và người Kim bí mật bắt tay, người Liêu không ngừng phái sứ giả tới cầu viện triều Vũ. Nếu đây là những chuyện mà Tần Tự Nguyên bố trí 6, 7 năm trước, giờ hắn lại cầm thư tiến cử của người ta, đãi ngộ nhận được hiện giờ âu cũng là điều dễ hiểu.