Đêm xuống, đám gia đinh lần lượt rời đi, sau khi giải quyết xong hậu quả của đám cháy thì đống đuốc sáng rực dần được tắt hết. Nguyên khu nhà hai dãy nay chỉ còn lại một, ánh đèn sáng trưng, thậm chí còn ấm áp hơn xưa.
Sau khi ăn cơm tối, khoảng giờ Hợi (9h-11h đêm), đám thân thích lục tục kéo tới hỏi thăm, hỏi tình hình vụ cháy thế nào, đám nha hoàn và người hầu cũng được mang theo, tuy rằng họ không có tư cách vào trong phòng nhưng cũng khiến cho bên ngoài vô cùng náo nhiệt.
Ban ngày mọi người tập trung tới bận rộn giải quyết hậu quả đám cháy, một số người cảm thấy tiếc nuối, nhưng tới buổi tối, khi biết hỏa hoạn không làm ai bị thương, trong lòng lập tức cảm thấy may mắn, hỏa hoạn trở thành nguyên nhân để mọi người tập trung nói chuyện, thậm chí bầu không khí còn dần chuyển sang phấn khởi. Trong phòng, mọi người còn đang khuyên Ninh Nghị và Tô Đàn Nhi nên đổi sang một khu nhà khác.
Cũng đúng, căn nhà của Ninh Nghị chẳng tốn bao nhiêu tiền của Tô gia, cháy cũng cháy rồi, nếu không làm ai bị thương thì chỉ là chuyện ngoài ý muốn mà thôi. Chủ nhân còn không để ý thì mọi người đâu cần vì chuyện này mà hao tổn tâm tư, đa phần người tới chơi chỉ hỏi thăm, thậm chí trong phòng còn coi đây là một buổi hội tụ.
Trên thực tế, sở dĩ Tô Đàn Nhi chọn khu nhà này là vì đây là nơi nàng thích nhất hồi còn là thiếu nữ. Theo lý thuyết, hiện giờ nàng đã quản lý công việc của phòng lớn, lại thêm thâu tóm khá nhiều mảng kinh doanh của Ô gia, nhân thủ, đầu mối công việc sắp sửa chiếm một nửa Tô gia, ở khu nhà này đúng là không hợp lý cho lắm.
Khu nhà này do người trong nhà tự thiết kế, sống ở đây cũng chẳng có gì khó chịu, chẳng qua phòng khách không đủ lớn mà thôi. Mọi người cũng hiểu Tô Đàn Nhi muốn nhân dịp này chọn một nơi khác nên thi nhau đề cập tới cách nhìn của mình về vấn đề này.
Nhưng tình hình thực tế thế nào lại chỉ có mấy người biết.
Tô Đàn Nhi trò chuyện rất vui vẻ với anh em họ hàng của mình, tiếng cười tuy trong trẻo nhưng lại có chút không yên lòng, ứng đối chỉ theo khuôn mẫu, đương nhiên, không có nhiều người nhận ra điều này.
Ninh Nghị không giống ngày thường, thấy họ hàng tới, hắn thể hiện đủ những lễ nghi phải có, cùng Tô Đàn Nhi chiêu đãi họ, thậm chí còn ngồi trong phòng khách nói chuyện trời ơi đất hỡi, nghiễm nhiên coi như chẳng có chuyện gì phát sinh, đôi khi còn lấy giấy bút vẽ vẽ viết viết gì đó.
Bởi có nhiều người tới chơi nên Thiền nhi, Quyên nhi, Hạnh nhi liên tục ra ra vào vào, lúc thì trái cây, lúc thì dâng trà, vừa chào hỏi những người tới, vừa phụ trách bố trí nha hoàn và người hầu đi theo. Bình thường ở nhà, các nàng cũng làm việc chẳng khác nào một quản sự, lúc này chỉ là cưỡi ngựa đường quen, làm việc rất thành thạo, rõ ràng.
Thoạt nhìn, tất cả mọi chuyện đều như thường, không có vấn đề gì cả.
Dường như cuối năm ngoài, khi trời trở lạnh, mọi người tập trung ở phòng khách nói chuyện. Tô Đàn Nhi khi thì xem sổ sách, khi thì cùng đám nha hoàn đan len, nghe Ninh Nghị kể chuyện xưa, mọi người cùng chơi cờ, nói chuyện phiếm, khi có khách tới, ba cô nha hoàn liền dâng trà chiêu đãi. Hôm nay, tất cả mọi việc đều diễn ra bình thường như vậy, nhưng có một điều khác là hôm nay có một đám cháy.
Cũng do tất cả đều như bình thường nên mọi người mới cảm thấy có gì đó không đúng, người ngoài dù không cảm nhận được nhưng khi thời gian trôi đi, chí ít ở trong lòng mấy cô gái như Thiền nhi, Quyên nhi, Hạnh nhi cũng nhận ra.
Thế nhưng không ai phát biểu ý kiến của mình.
Cũng không hẳn chỉ là quan tâm tới vấn đề giải quyết hậu quả. Tô gia không thiếu tiền, Tô Đàn Nhi lại càng không thiếu tiền, cháy một căn nhà chẳng có vấn đề gì lớn, người trong cuộc tỏ ra bình thường cũng chẳng khiến người ngoài nghi ngờ điều gì. Nhưng dù thế nào, một dãy nhà cũng đã bị cháy, nơi ở của Ninh Nghị và Tiểu Thiền không còn, nhà bếp và phòng tắm cũng bị cháy lan, dù không quan tâm nhưng cũng phải hỏi thăm vài câu, vậy mà chẳng ai đề cập tới việc này.
Tiểu Thiền chuyển một số đồ đạc của mình sang phòng của Quyên nhi, nhưng mà nàng có định cư luôn ở đây không thì Tô Đàn Nhi không nói. Đương nhiên nàng cũng có quyền riêng của mình về việc này, những thứ bị đốt cháy trong phòng nàng đều có thể bảo bọn người hầu mang tới. Thế nhưng, không có phòng bếp và nhà tắm thì làm sao bây giờ, quan trọng hơn cả là đêm nay Ninh Nghị ở đâu, biết là quan trọng nhưng chẳng ai dám hỏi.
Là một người lãnh đạo chu đáo trong mọi việc, đêm nay Tô Đàn Nhi lại không tỏ thái độ rõ ràng về vụ hỏa hoạn chiều nay, nàng trả lời theo kiểu xã giao đối với họ hàng. Bản thân Ninh Nghị cũng chẳng thắc mắc nhiều, hắn vẫn duy trì thái độ như ngày xưa, khi cần đi lấy bút và mực, hắn tới phòng Tô Đàn Nhi tìm bới tung tất cả mọi thứ, thậm chí còn gọi cả Hạnh nhi vào giúp: "Lúc họ chuyển đồ vào đây đã để bút mực của ta ở chỗ nào..."