Tô Đàn Nhi gần đây có chút phiền não.
Đây là vấn đề riêng tư, đối với nàng mà nói, phiền não lần này là một loại tình cảm khá xa lạ. Sau khi đại sự trong nhà đã ổn định, mấy hôm nay nàng cứ nhớ tới chuyện này lại đỏ mặt, cái gì cần hỏi đã hỏi biểu tỷ Đan Hồng rồi, nhưng ở trong lòng mới miễn cưỡng kiềm chế được tâm tình xấu hổ, cố gắng suy nghĩ vấn đề này.
Trước kia, nếu như mình không bỏ đi có phải là tốt rồi không...
Hiện giờ nàng rất hối hận về chuyện này. Trong cuộc đời con người có rất nhiều việc không cách nào tính toán, dự liệu được kết quả và hướng phát triển, bởi vậy sự hối hận thực sự là một loại tâm tình tương đối vô dụng, với lại nó không giống như kinh doanh, có đau khổ suy nghĩ thì nhiều lắm cũng chỉ tự nhếch miệng cười, cười mình kỳ quái và ấu trĩ.
Dù sao thì tiến cũng chết mà lùi cũng chết, chỉ còn cách tự trách mình trước kia sao lại như thế. Khi đó nếu như cứ nhắm mắt đưa thân, nhẫn nhục chịu đựng một phen thì bây giờ làm gì phải khổ não, phiền muộn tới thế này.
Động phòng... dù sao cũng cần phải tự nhiên. Thế nhưng dạo này do bận công việc trong nhà, khi có kết quả thì vẫn có rất nhiều việc phải làm, chắc là tướng công cho rằng mấy hôm nay mình bận việc, trong khi người lại là chính nhân quân tử, sẽ không nhân cơ hội đẩy mình xuống giường, mà thực ra nàng cũng không quan tâm chuyện lễ nghĩa trong việc đẩy mình xuống giường nhiều lắm...
Hiện giờ, nàng không thể không suy nghĩ và lên kế hoạch về chuyện này, chuyện vợ chồng… không nên kéo dài quá mùa đông năm nay. Nhưng nghĩ tới “chuyện vợ chồng”, nàng lại phải thừa nhận, tình thế phát triển tới ngày hôm nay chính là do nàng tạo ra. Trước kia, nàng đã từng nghĩ, có một gia đình, có một tướng công, nàng sẽ làm tròn bổn phận một cách dễ dàng… tới bây giờ nghĩ lại, nàng mới thấy mình chưa làm tròn được trách nhiệm của một người vợ.
Nhưng mà nàng không phải cô gái cứ cả ngày chìm trong hối hận, rèn luyện trong thương trường mấy năm, khí phách đã có. Sau khi đau đầu suy nghĩ mấy ngày, đầu tiên là lo lắng, sau đó coi là chuyện tự bản thân phải giải quyết. Đương nhiên, chuyện này không thể nói với tướng công được, kiểu gì cũng phải giữ lại chút sĩ diện, nhưng do quá quan tâm tới Ninh Nghị nên việc này trở thành một tảng đá trong lòng.
Để giải quyết vấn đề... đúng là có chút phiền phức, thế nhưng nó cũng chưa phải việc có thể làm khó cô gái mạnh mẽ này. Sáng hôm nay nàng bỗng nhiên nghĩ ra một cách, cách nghĩ này nếu là người bình thường sẽ cảm thấy không đúng, không ổn, nhưng đối với Tô Đàn Nhi mà nói, nó chẳng khác gì một chuyện cần phải áp dụng tính quyết đoán thương trường. Buổi trưa, khi trở về nhà, nàng bố trí Thiền nhi, Quyên nhi, Hạnh nhi đi ra ngoài lo liệu công việc, đồng thời điều động mấy gia đinh hộ viện ở xung quanh, đảm bảo trong một thời gian nhất định họ không thể kéo tới. Khi tất cả chuẩn bị xong, nàng khẽ cắn môi bắt đầu hành động.
Sau khi xem xét kỹ lưỡng căn nhà bên kia, nàng tới phòng chứa củi ôm đống củi đi tới. Chuyện cần làm tình tương đối nhiều, lửa phải cháy thật mạnh, địa điểm đốt phải chọn thật tốt, có nên làm thành chuyện ngoài ý muốn không. Nhưng mà nàng lại nghĩ, cháy nhà là chuyện thường hay xảy ra nên lắc đầu: mặc kệ nó, nhà của mình, mình thích thì đốt, chỉ cần mình không điều tra thì ai dám nói gì?
Buổi chiều yên tĩnh, thiếu nữ cầm quyền phòng lớn Tô gia khẩn trương, cẩn thận, lén lút làm việc, sau đó nàng lại nhớ ra một chuyện nên chạy vào phòng tướng công, không biết dự định làm cái gì.
Ngoài cửa phòng, Ninh Nghị nghi ngờ đục thủng một lỗ, chỉ thấy ở trong phòng, cô gái kia mở tủ ôm những thứ đồ mà hắn hay dùng ra ngoài phân định.