Mấy ngày tiếp theo, ngoại trừ bên ngoài hơi đồn thổi một chút thì mọi chuyện vẫn diễn ra như bình thường.
Khi hắn về Tô phủ, có nhiều người chào hỏi hơn, nhiều người nhiệt tình hơn, người trong nhà cũng tranh thủ mời ăn, mời chơi, chuyện cần cự tuyệt cũng rất nhiều. Mấy học sinh trong thư viện Dự Sơn vốn đã xin chuyển lớp nay lại muốn trở về, người nhà của những học sinh này kéo tới thư viện quan hệ nọ kia. Chuyện này sớm đã nằm trong dự liệu, chỉ là tính khí con người, không có gì quá kỳ quái.
Sau khi bài “Định Phong Ba” lan truyền, có một số người nhân cơ hội tường thuật sống động chuyện hai nhà Tô - Ô đại chiến, người tới thư viện Dự Sơn bái phỏng nhiều hơn, cũng tương đương với thời gian bài “Thủy Điệu Ca Đầu” xuất hiện, chỉ là số người bái phỏng lúc này có khá nhiều phức tạp.
Ví như thương nhân Bộc Dương Dật của Bộc Dương gia có tìm hắn một lần, mời hắn tới thuyền hoa ABC gặp mặt, có Khởi Lan cô nương tiếp khách…, tuy rằng Ninh Nghị có cảm tình không tệ với Bộc Dương gia nhưng những chuyện gặp gỡ kiểu này hắn vẫn theo thói cũ từ chối.
Với lại Khởi Lan không có mê hoặc lớn với hắn, thỉnh thoảng hắn vẫn tới khu nhà ven sông nghe Vân Trúc đàn hát. Trên phương diện này, Khởi Lan đúng là kém hơn Vân Trúc một chút, huống chi Ninh Nghị đã quen với khẩu vị bên này, đôi khi còn có thể được nghe những ca khúc mới, nhạc điệu mới do chính hắn dạy.
Bên đó có Khởi Lan là đệ nhất hoa khôi Giang Ninh nhưng bên này cũng có Nguyên Cẩm Nhi – một trong tứ đại mỹ nhân, chỉ là cô nàng này không muốn múa cho hắn xem, cả ngày chỉ chằm chằm đấu võ mồm, cảm giác cao cao tại thượng của hoa khôi theo đó mất đi, nhưng lại có thêm một phần chân thực.
Qua được mấy ngày, hắn gặp Tần lão, Khang lão một lần, hai vị lão nhân mang danh hiệu "Thập Bộ Nhất Toán" ra đùa, nói là hắn bày binh bố trận rất nhẹ nhàng, có phong độ đại tướng. Khang Hiền vừa cười vừa nói:
"Cái danh 'Thập Bộ Nhất Toán' thì còn tạm được, còn cái phỉ hiệu 'Huyết Thủ Nhân Đồ' thì đúng là có chút kỳ quái, lão phu đã dò hỏi người ta mấy ngày, trước đây họ chưa từng bao giờ nghe qua cái danh hiệu này..."
Lực lượng sau lưng Khang Hiền khá lớn, nếu hắn có hứng thú với hành động lần này của Ninh Nghị, việc biết chuyện xảy ra ở Thập Bộ pha cũng là bình thường. Hắn đem những chuyện đêm đó nói lại cho Tần lão nghe, Tần lão nhíu mày:
"Chuyện kiểu này phải diệt cỏ diệt tận gốc, chọc tới đám người giang hồ này mà vẫn để cho mấy tên chạy thoát thì sợ là sẽ có hậu hoạn, tình hình truy sát hiện giờ thế nào rồi?"
Khang Hiền cười nói:
"Khi biết được việc này tôi đã báo quan phủ, họ cũng đã phái công văn theo đường bộ, đường sông thông báo cho mấy châu huyện xung quanh ra roi thúc ngựa điều tra, sáng sớm hôm nay nghe nói đã bắt được một người, kẻ này đã bị trọng thương từ trước, khi bắt được là giết luôn."