Cuối tháng 10, nhiệt độ đã giảm, trời cũng sáng chậm hơn. Gà gáy, Tô gia cũng bắt đầu lơ mơ tỉnh ngủ, tiếng động mỗi lúc một nhiều, đêm qua Tô phủ trải qua một trường biến loạn, hôm nay nhất định là một ngày vô cùng bận rộn.
Khi Ninh Nghị tỉnh, hắn thấy những đốm sáng yếu ớt bập bùng ngoài cửa sổ, Thiền nhi đã quen với cách sinh hoạt của hắn nên đã dậy đun nước trong bếp. Bóng người nàng chiếu hắt ra ngoài cửa, nàng di chuyển rất nhẹ nhàng, nhỏ giọng ư ử hát bài hát nào đó.
Đêm qua có rất nhiều việc ba cô nha hoàn này không được tham gia, nhưng cũng đợi tới rất khuya, khi Ninh Nghị và Tô Đàn Nhi từ ngoài thành trở về mới đi ngủ. Ninh Nghị được Lục Hồng Đề dạy nội công, rèn luyện bản thân mỗi ngày mới có lợi, mỗi buổi tối chỉ nên ngủ chừng hai canh giờ (4 tiếng) là đủ, nhưng đối với Tiểu Thiền mà nói, việc ngủ ít dậy sớm này rất ảnh hưởng tới sức khỏe. Thế nhưng nhìn qua, tinh thần của cô bé này cũng không tệ lắm, sau một lát nàng ho nhẹ, không biết có phải bị sặc khói hay không nữa.
Ninh Nghị thắp đèn trong phòng mình không được bao lâu thì Tiểu Thiền cũng bưng nước nóng tới, khi cửa mở ra, gió từ bên ngoài thổi mạnh vào, ánh đèn lập tức nhảy múa, Tiểu Thiền thấy thế vội vã đóng cửa. Nàng cũng mới ngủ dậy, trên người chỉ mặc bộ quần áo mỏng, tóc mai cũng chưa chải kỹ, trông rất tươi mát động lòng người, đặt chậu rửa mặt lên giá, nàng tới giúp Ninh Nghị gập chăn màn.
"Sáng nay gió lớn, trời có chút lạnh, nói không chừng sẽ mưa, cô gia vẫn muốn ra ngoài chạy bộ ư?"
"Ừ, giờ chắc không mưa được đâu."
Nghe tiếng gió thổi qua mái hiên, Ninh Nghị đánh giá Tiểu Thiền một chút, đặt một tay lên trán nàng rồi nhíu mày. Tiểu Thiền nháy mắt, vẻ mặt nghi hoặc:
"Cô gia, làm sao vậy?"
"Muội hình như cảm lạnh thì phải."
Ninh Nghị lấy chiếc áo khoác ngoài ở trên giường chùm lên người Tiểu Thiền, sau đó bắt nàng ngồi xuống, liếc nhìn một cái, quyết định:
"Lát nữa về phòng ngủ đi, trời lạnh, đắp nhiều chăn một chút."
Tiểu Thiền đặt tay lên trán mình khá lâu:
"Đâu, làm gì có, đâu có nóng đâu."
"Muội là bệnh nhân nên làm sao cảm nhận được, tối qua đi ngủ muộn, sáng nay gió lại lớn, trong khi muội mặc rất ít áo."
Hắn đi tới cầm khăn rửa mặt, Tiểu Thiền ở phía sau giải thích:
"Không sao cả đâu, sức khỏe Tiểu Thiền rất tốt..."
Bề ngoài thấy Tiểu Thiền khá mảnh mai trong số ba nha hoàn, nhưng do ngày thường làm nhiều việc, sức khỏe của nàng khá tốt, mà kể cả Tô Đàn Nhi cũng không yếu ớt như những tiểu thư khuê các khác. Ninh Nghị không cho nàng tranh luận, rửa mặt xong, khi Tiểu Thiền định tới bưng chậu nước thì hắn cầm tay nàng kéo ra khỏi phòng.
Tiểu Thiền và Ninh Nghị tuy đã khá xác định về mặt tinh thần nhưng chưa tiếp xúc nhiều ở phương diện thân thể, nàng sớm coi mình là người của Ninh Nghị nhưng trước khi tiểu thư và Ninh Nghị động phòng thì không thể nào xúc tiến chuyện này. Giờ bị Ninh Nghị nắm chặt tay, nàng lập tức đỏ mặt, không dám tiếp tục lên tiếng, cúi đầu theo Ninh Nghị ra ngoài.
Trong nhà lúc này rất yên tĩnh, Quyên nhi và Hạnh nhi bình thường không có trách nhiệm hầu hạ Ninh Nghị, tối qua lại ngủ muộn nên chưa dậy. Khi Ninh Nghị kéo Tiểu Thiền tới cửa phòng ngủ, nàng nhỏ giọng giải thích:
"Thế nhưng... vẫn còn có chuyện phải làm, dù sao cũng đã dậy rồi, còn phải đun nước... muội không bị bệnh đâu..."
Ninh Nghị cười đẩy cửa, đẩy mạnh Tiểu Thiền vào trong, chỉ vào giường:
"Đi ngủ, không được tranh luận."
Tiểu Thiền khoác áo của Ninh Nghị ngồi xuống giường, bĩu môi:
"Cô gia cũng đâu có ngủ nhiều."
Ninh Nghị bật cười nói:
"Ta là nhất lưu cao thủ mang tuyệt thế võ công, muội chỉ là vô danh tiểu tốt, sao so được với Huyết Thủ Nhân Đồ, nghe lời đi."