Thấy các ngươi nhắc tới tên ta một cách vui vẻ như vậy... cho nên ta đã tới!"
Người trên sườn núi giang tay nói một cách thản nhiên.
Thành viên của Bách Đao minh từ bốn phương tám hướng kéo tới.
Biến cố xảy ra trong chớp mắt khiến cho nhiều người nói không ra lời, ở rất xa, Tô Đàn Nhi nhìn bóng người kia kéo dây, sững sờ thêm một lúc rồi ha ha bụm miệng cười, nước mắt đã chảy đầy mặt. Ở bên cạnh, một thành viên của Bách Đao minh thấy Trình Liệt và Tô Bá Dung đang méo mặt trợn mắt thì lắp bắp nói:
"Chưởng, Chưởng Tâm Lôi?"
Đứng từ vị trí này mà nói, người kia chỉ đứng dậy giơ tay một cái ánh lửa lập tức phun ra, tiếng nổ kinh người vẫn vang vọng quanh Thập Bộ pha, thanh thế bậc này chẳng khác nào Chưởng Tâm Lôi trong truyền thuyết. Nhưng khi tới gần, mọi người có thể thấy trên tay Ninh Nghị là một đồ vật giống như ống đồng, ánh lửa từ đó tóe ra, khói vẫn còn bốc lên.
Con ngựa bị tiếng động làm cho hoảng sợ đang liều mạng giãy dụa, một gia đinh Tô gia cố gắng kéo lại, xe ngựa lắc lư thêm một lúc mới ổn định lại được. Người tên Ninh Nghị kia chẳng chút ảnh hưởng, hai tay giang ra, lẩm bẩm như tự nói một mình. Khi Mã Lân ngã xuống, Âu Bằng "á" lên một tiếng rồi định liều mạng xông lên, khi thấy ống đồng đỏ lòm chĩa sang bên này, có người kia bên nhanh tay kéo hắn lại.
Tưởng Kính lắp bắp nuốt một ngụm nước bọt nhìn bốn phía xung quanh.
Bên cạnh hắn lúc này vẫn có chừng 20 người, vừa nãy cơ hội phá vây thành công là rất lớn, mặc dù có phá vây thành công cũng chưa chắc đã trốn thoát khỏi sự truy giết của Bách Đao minh nhưng hi vọng là có. Nhưng lúc này, thành viên của Bách Đao minh đã vây quanh họ, chật như nêm cối.
Nhìn lên phía sườn núi, Ninh Nghị đứng đó nhưng hắn không thấy rõ sắc mặt đối phương thế nào. Thực ra những người này đều đã từng nghe nói hoặc gặp mặt Ninh Nghị, nguyên nhân là vì mấy tháng trước họ đã phối hợp với Tịch Quân Dục bày mưu tính kế Tô gia, cũng có vài phần điều tra tên ở rể này. Chỉ là, lúc đó là một cách nhìn, tới khuya hôm nay khi tin tức từ Tô gia truyền tới, họ lại có một cách nhìn khác, họ còn chưa kịp tiêu hóa cách nhìn này thì bây giờ lại phải chứng kiến một thư sinh yếu đuối dùng một phương thức khiến kẻ khác kinh sợ xuất hiện, loại hình tượng này chưa bao giờ họ nghĩ tới.
Tất cả mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến họ không kịp nghĩ nhiều, sáng sớm nay Tưởng Kính đã sớm định ra kế hoạch bắt cóc rồi để Ninh Lập Hằng chết một cách ngoài ý muốn, tối nay họ vẫn hành động theo kế hoạch nên phái 4 tên mặc trang phục gia đinh Tô gia tới bắt cóc Ninh Nghị. Tình hình vừa nãy quá nguy cấp, hơn nữa lại khớp với kế hoạch cho nên không kịp quan sát kỹ, thấy người mình tới là họ mừng như điên.
Nhưng mà đột nhiên bọn họ nhận ra, một khắc trước là bầu trời hi vọng, một khắc sau ánh sáng đã tắt ngấm. Cộng thêm cảm giác kinh ngạc với người đã bày bố tình hình hơn 4 tháng trước, với sự mạnh mẽ đến choáng váng khi xuất hiện, uy lực kinh người của loại hỏa khí kia, đám người Tưởng Kính có chút bối rối không biết làm sao. Đại hán cầm cự sạn nhìn xung quanh, chuẩn bị vọt tới trước, Âu Bằng cũng nắm chặt trường thương trong tay, nhưng do tất cả mọi người đều đã bị thương, dù trong lòng có tức giận cũng không ai xông lên.