Ngọn lửa bập bùng trong gió đêm khiến cho ánh sáng lắc lư điên cuồng. Khi Trình Liệt dùng đao vả Tịch Quân Dục ngã xuống đất, cầm đao xông lên, các thành viên của Bách Đao minh ở trong sân cũng biết, vị hắc đạo kiêu hùng chiếm giữ thành Giang Ninh bấy lâu nay đã bị thái độ lúc nãy của Âu Bằng ảnh hưởng, thực sự nổi giận.
Mà dù có nổi giận hay không thì kết quả cũng chỉ như thế này mà thôi.
Một nhóm người xông ra truy sát Âu Bằng, tiếng hò hét, tiếng kêu thảm lan khắp nơi, trong sân, có một người hét lớn cầm đao xông tới Mã Lân, tia lửa tóe trong không trung, Mã Lân bị đánh bay ra ngoài. Tô Đàn Nhi được hai gã gia đinh hộ vệ đi về phía phụ thân và Cảnh hộ vệ.
"Tiểu thư không sao chứ?"
"Không sao."
Tô Đàn Nhi lắc đầu:
"À... Cảnh thúc thúc, hình như ai cầm đao càng lớn càng lợi hại đúng không?"
Trong sân đã vương máu, Mã Lân bị vây kín không còn đường thoát, khi hắn đưa ngang đao đẩy được mấy người vây công mình ra ngoài thì cũng là lúc máu tươi tung tóe. Tô Đàn Nhi mặc dù vân vê góc áo nhưng cũng biết hiện giờ bên mình đang chiếm thượng phong, sẽ không có vấn đề gì xảy ra, sự khẩn trương trong lòng cũng giảm bớt. Lúc nãy, thành viên của Bách Đao minh dùng đao nhọn đấu không lại Mã Lân dùng đại đao, nay Trình Liệt dùng một thanh đại đao cực nặng, có vẻ cổ xưa ra chém giết, cương đao trong tay Mã Lân tuy rằng có nhanh có mạnh, nhưng không cách nào địch nổi.
Trong lúc Mã Lân đang điên cuồng quát lớn liều mạng đỡ mấy đao của Trình Liệt thì Cảnh hộ vệ cũng vung vẩy thanh đao của mình, nhìn cửu hoàn đại đao trên tay cười.
"À, người bình thường khi cầm binh khí, sẽ không mấy ai phân biệt được điều này, nhưng một khi đạt tới trình độ nhất định thì đúng như tiểu thư nói, đao pháp của tên Mã Lân kia rất mạnh, cũng rất kỳ quái, lúc nãy hắn xông vào trong, thuộc hạ thiếu chút nữa cũng bị hắn cướp đường. Nhưng mà, tuy thanh đao trên tay Trình minh chủ cũng rất nặng, nhưng ông ấy lại sử dụng nhẹ nhàng, mỗi một đao đều có sự trầm ổn nhất định, thế đao không nghiêng mà mạnh, tiểu thư chỉ cần nhìn khí độ cầm đao một tay lúc nãy của ông ấy là biết, tên Mã Lân này cùng lắm chỉ đỡ được ba chiêu nữa là bại..."
Tô Đàn Nhi đương nhiên không hiểu những điều này, nhưng mà rất chú tâm lắng nghe, nguyên nhân bởi vì thỉnh thoảng Ninh Nghị cũng tâm sự về vấn đề này, nghĩ đến Ninh Nghị, nàng lại quay đầu nhìn Tịch Quân Dục bị đánh ngã xuống đất.
Nên giết hắn đi mới phải....
Đối với việc xử lý Tịch Quân Dục thế nào, do chiều hôm nay mới biết tin chính xác nên nàng cũng chưa có phương án cụ thể. Đêm nay giết lúc nào, giết cách nào cũng là một vấn đề khó nói, bởi vì từ xưa đến nay nàng chưa từng quyết định một vấn đề hóc búa đến mức này, có lẽ nên tham khảo ý kiến của phụ thân.
Dù sao tất cả đều là con người chứ đâu phải cây cỏ, đối với Tịch Quân Dục, nàng vẫn còn một phần cảm tình, bởi vì trước kia hắn đã từng là thầy, là bạn của nàng. Nàng cũng biết đêm nay hắn sẽ chết, việc chết thế nào sẽ có người quyết định, nàng không cần suy nghĩ quá nhiều về vấn đề này. Nàng vốn không muốn cho Tịch Quân Dục biết người bày mưu nghĩ kế là tướng công mình, bởi vì nếu hắn không chết sẽ tạo thành một uy hiếp cực lớn đối với Ninh Nghị. Hiện giờ, hắn nên chết sớm đi mới đúng... Đây là lần đầu tiên trong tối nay, nàng cảm thấy như vậy.
Ở giữa sân, gió lửa lạnh thấu xương, Mã Lân như bị điên hét lớn nhưng bị một đao chém lùi, đao phong của Trình Liệt trầm ổn, liên hoàn đánh xuống mấy đao, hắn bị buộc vào thế phải ngăn cản chính diện nên bị đánh bật về phía sau, ánh lửa, máu tươi thi nhau bắn lên không trung, mặt đất bụi mù, những bước chân bị ép lùi liên tục kéo dài trên đất thành những đường rãnh nhỏ. Thời tiết đang khô ráo, bụi trần vương khắp nơi.
Trình Liệt tiếp tục giơ đao bổ mạnh một cái nữa, thân hình Mã Lân bị đánh bay như diều, ầm ầm đập vào vách tường của khu nhà, máu tươi phun ra như suối. Cũng đúng vào lúc này, tiếng hò hét chém giết ở một góc tường khác vang lên ác liệt một cách bất ngờ, một bóng người đạp chân vào tường mượn lực phóng lên cao, cây thương lớn trong tay múa may quay cuồng. Âu Bằng, một tên bỏ chạy bị đuổi giết nay xông thẳng vào trong.