Nửa đêm, trong khu nhà nhỏ nằm bên cạnh rừng cây thấp thoáng có bóng người, ánh sáng thỉnh thoảng lóe lên, máu tươi bắn ra ngay sau đó, trong tiếng kêu hỗn loạn, tiếng gào thảm thiết thỉnh thoảng thốt lên. Lúc đầu, ba tên mặc trang phục giang hồ chia theo những hướng khác nhau lẻn vào trong khu nhà, bị những người mai phục ở bên trong phát hiện, hai bên triển khai chém giết, một người bị trọng thương, hai người bỏ chạy vào rừng cây.
Sau đó, lại có người lợi dụng bóng tối trèo tường định vào, nhưng mới chỉ leo được lên tường đã bị mấy người ở bên trong kéo tuột vào trong, tiếng kêu thảm thiết lập tức vang lên, những hành động này mới chỉ mang tính dò xét và ban đầu, trong bóng tối, hai bên chẳng biết đối phương có bao nhiêu người.
Mọi người hiển nhiên chẳng ai là người lương thiện, đêm tối ở Thập Bộ pha rất ít người qua lại, các loại bang phái giang hồ tranh chấp chém giết nhau liên tục xảy ra, phải tới ngày hôm sau mới có người phát hiện tình hình. Một lúc sau, trong rừng cây dường như có tiếng kêu, bên trong khu nhà vẫn yên tĩnh.
"Việc này không phải do cô làm... Cô không tính được tới mức này..."
Tịch Quân Dục lật lật những khế ước trên bàn, Tô Đàn Nhi cười cười.
" Đúng vậy, không phải ta".
Nàng hơi dừng một chút rồi nói tiếp:
"Cuối cùng thì ngươi cũng thừa nhận rồi".
"... Vậy rốt cục là ai? Ông cụ? Phụ thân cô?"
Tô Đàn Nhi nhíu mày nhìn hắn.
" Không thể nào là Liêu Khai Thái, Tô Vân Tùng khi đó không ở đây..."
"Ngươi không biết đâu".
Cô gái đặt tay lên bàn, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng. Nàng hiện giờ đang mặc trang phục đàn ông nhưng dáng người vẫn thanh lệ, khí thế mấy năm ẩn dấu giờ hiển lộ ra cả, lại cộng thêm khí chất tiểu thư khuê các càng làm cho nàng thêm lạnh lùng. Trong lúc nói chuyện, tiếng chém giết từ ngoài truyền vào, Tô Đàn Nhi nhìn qua cửa sổ một chút, có thể do nàng chưa quen với chuyện này nên mới nhíu mày.
"Khi Ô Khải Long nói với ta, ta có chút không tin, nhưng mà dựa trên tình hình chém giết tối nay, Ô gia hoặc Tiết gia đều không thể làm được, không ngờ sau lưng ngươi lại có lực lượng mạnh như vậy..."
Trầm mặc hồi lâu, Tịch Quân Dục nhìn Cảnh hộ vệ ở phía sau nói:
"Lúc còn ở Tô phủ tối nay, Cảnh lão đại nói là còn thời gian cho ta chuẩn bị, có phải chuẩn bị điều này?"
"Ngươi nghĩ rằng ta nhất định sẽ thua, những gì Cảnh thúc nói với ngươi đều do ta dặn trước, ngươi sẽ nghi hoặc những điều này, cho rằng đêm nay nhất định có chuyện quan trọng liên quan tới ngươi. Để phòng ngừa vạn nhất, ngươi đương nhiên sẽ thông báo cho những người tin tưởng, chúng ta lần theo đó mà tìm hiểu nguồn gốc mọi việc, tìm ra tất cả những người có liên quan, ta chỉ không ngờ họ tới cứu ngươi nhanh như vậy".