Sau khi họp họ xong, tiếng bàn luận xôn xao lan ra bốn phía, giống như khi chiếu xong một bộ phim ở rạp, cái khác là chẳng ai rảnh có thời gian ngồi cắn hướng dương, hạt dưa, họ nhẹ nhàng di chuyển về nhà rồi tất cả lao đầu vào công việc của mình.
Điều mà mọi người sợ nhất xưa nay chính là phải làm những việc mà mình không hề có sự chuẩn bị. Lúc trước họ có rất nhiều dự tính và an bài, đáng tiếc khi ván bài đã được lật ngửa, tình hình lại phát triển ngược lại với những dự tính của họ, điều này vô cùng ít thấy trong thương trường thời gian gần đây. Cái cảm giác mất mát khi bỏ công phu chuẩn bị mấy tháng cộng với cảm giác hụt hẫng khi hi vọng quá nhiều đã làm cho họ cảm thấy vô cùng mệt mỏi, hầu như mọi người đều nghĩ tất cả công sức đã đổ xuống sông xuống biển, thế nhưng dù đã đổ sạch tất cả, có những chuyện họ không thể không làm, không thể không cố gắng vớt vát.
Phòng hai và phòng ba lúc này đang nghĩ cách làm thế nào hạn chế sự mất đoàn kết nội bộ và tính tiêu cực của sự kiện lần này, vốn trước đây họ âm thầm cười nhạo phòng lớn thì hiện giờ lại đang tính xem làm cách nào thể thân cận, lão thái công cũng cố gắng trấn an hai đứa con trai là Tô Trọng Kham và Tô Vân Phương, điều hòa mối quan hệ giữa đám anh em già.
Về phần phòng lớn, họ đương nhiên không muốn chuyện cứ êm đềm trôi qua như vậy, Tô Đàn Nhi phải nắm chặt cơ hội, hành động như sấm rền gió cuốn củng cố vững chắc địa vị phòng lớn sau hai tháng trời lung lay, tìm cách ổn định, trấn an, lôi kéo tối đa lợi ích về mình.
Mặt khác, họ cũng phải chấn chỉnh thật nghiêm đám người đã bị Tô Trọng Kham, Tô Vân Phương thuyết phục dám đứng ra phản bội công khai trong họp họ, đồng thời đưa ra mồi ngọt để họ yên tâm. Dường như đúng như lời Ninh Nghị nói, những người này chưa chắc đã hết lòng trung thành với phòng lớn, bọn họ chỉ không tin tưởng hoàn toàn vào Tô Đàn Nhi mà thôi. Những người này đều là người có năng lực, gõ cũng không nên gõ mạnh quá, có chuyện lần này, lần sau họ sẽ kiên định hơn những người khác.
Kết quả của lần họp họ này chỉ trong vòng nửa khắc đã truyền ra khỏi Tô gia, khuếch tán tới những nơi, những người quan tâm tới việc kinh doanh của Tô phủ trong thành Giang Ninh, tạo thành một chấn động, một cơn lũ khiến không chỉ có duy nhất đám Tiết Duyên trợn mắt há mồm trong Nguyệt Hương lâu.
Mà ở Xương Vân các, khi Bộc Dương Dật đang cố hết sức mình can gián trận cãi nhau như mổ bò thì tin tức truyền tới, hắn cũng phải ngơ ngác mất một lúc, không ngờ kết quả mong chờ lại có sự chấn động mạnh tới như vậy.
Bộc Dương thế gia chính là gia tộc giàu nhất Giang Ninh, tài sản của họ nhiều hơn hẳn so với Tô gia, Ô gia. Gia tộc này buôn bán và quan hệ đều rất khóe, trước kia đã nhiều lần cố gắng thân cận với Ninh Nghị, nguyên nhân là cảm phục tài học của đối phương. Mấy tháng nay, ngành vải Giang Ninh nội bộ lục đục, họ trở thành một khán giả bất đắc dĩ ngồi xem nhiều nhân vật diễn tuồng, cũng chẳng bao nhiêu hi vọng việc Ninh Nghị tham gia kinh doanh, tình hình phát triển sau này cũng không nằm ngoài dự liệu của họ. Đối với chuyện một tài tử, một thư sinh lao vào thương trường đâm ngang chém ngửa, tâm tình của họ có chút phức tạp, có thở dài nhưng cũng có chút vui vẻ. Tâm tình này có thể miêu tả bằng câu nói: Viết thơ từ ngươi rất lợi hại, ta bội phục ngươi, nhưng ở phương diện này, ta lợi hại hơn ngươi, ngươi không nên nhảy vào làm gì.
Tối nay, Bộc Dương Dật cũng dự đoán không khác gì so với những người khác, đương nhiên đây cũng không phải chuyện quan trọng gì đối với hắn, hắn không mấy quan tâm. Nhưng khi tin tức này truyền tới, hắn mới cảm thấy hoảng sợ, có thể nói hầu như tất cả mọi người quan tâm chuyện này ở Giang Ninh đều có cảm giác hụt hẫng, như rơi vào một hố sâu không đáy, cái loại cảm giác này thật khó mà tả được.
Tất cả mọi người đều cho rằng Ninh Nghị chỉ là một người không quan trọng, một thế thân, thậm chí không được coi là một trong những nhân vật có tầm ảnh hưởng, nhưng tới lúc này, họ mới phát hiện hóa ra người này mới là nhân vật chính, mấy tháng nay hắn cứ âm thầm bày binh bố trận điều khiển thế cục mà không có ai phát hiện ra....
Đám Trần Lộc, Liễu Thanh Địch và mấy người xung quanh lúc này vẫn hồn nhiên chưa phát hiện ra tình hình xung quanh có biến đổi, hai mắt cứ chăm chú nhìn vào ngón tay của Trần Lộc xem đối phương viết bài từ thế nào. Khi bài Định Phong Ba được viết xong, sắc mặt Liễu Thanh Địch thoạt đỏ thoạt trắng, bí quá đành đứng dậy cười đối phương tự an ủi mình, làm thơ viết từ tốt có gì lợi hại, hắn lại lôi chuyện Tô gia ra chế giễu, đôi bên lại cãi nhau, cho tới khi Bộc Dương Dật xuất hiện nói: