Giống như kết thúc một vũ hội, âm nhạc ngừng lại, đêm đen buông xuống, gió thổi không ngừng, mây trời tụ lại để lộ ra sự lo lắng, bồn chồn. Họp họ Tô gia cũng đã tới hồi kết, tối hôm nay có quá nhiều bất ngờ, phần lớn người trong Tô gia vẫn chưa tiêu hóa hoặc tiếp thu kịp sự thực. Nhưng dù thế nào, mấy tháng nay, việc Hoàng thương đã kéo theo vô số người dính vào, tấm màn đen đã vén, kết quả cuối cùng cũng đã lộ ra một chút.
Tuy rằng có khá nhiều người kinh ngạc bất ngờ, nhưng muốn nghĩ cho trọn vẹn bố cục vẫn cần phải mất thêm một khoảng thời gian. Tuy nhiên, chỉ một thông tin cũng đủ khiến cho mọi người kinh ngạc không thôi, giống như bố trận và phản trận, sức ép đối phương dồn tới bị đánh tan vào không gian. Cái điều đặc biệt nhất là, người bày bố thế trận không phải Tô Dũ, Tô Đàn Nhi, mà là Ninh Lập Hằng, một tên chỉ lăng xăng trong suy nghĩ của mọi người. Hắn đứng sau lưng ra chiêu, làm chủ thế trận, một điều không ai nghĩ tới.
Trong phòng nghị sự, người của ba phòng hiện còn đang ngẩn ngơ tiếp thu ván cờ lật ngửa, cảm thán Tô Dũ dù 4 tháng nay trầm mặc ít nói, tưởng như sắp nản lòng thoái chí mà vẫn có sức nặng lớn lao. Khi sự tình được công bố, việc Hoàng thương cũng đã vén bức màn phía sau, ông cụ lập tức thuyết phục được những lão nhân trong họ tiếp nhận sự thực, thuận nước đẩy thuyền áp đảo mọi người trong nhà phải tiếp nhận chuyện Tô Đàn Nhi thượng vị.
Trên thực tế, nếu không phải vì tình hình trong nhà mấy tháng nay quá khó khăn thì mấy lão nhân này cũng không muốn phải đi nói chuyện điều đình với Tô Dũ, tình thế hiện giờ lại càng chứng minh năng lực khống chế mọi việc của ông cụ. Kinh ngạc thì kinh ngạc nhưng họ vẫn phải tiếp thu sự thực này, việc Tô Dũ giúp Tô gia thoát khỏi tình thế khó khăn như thế này không phải lần đầu.
"Vậy... mọi người có ý kiến gì đối với việc để Đàn nhi tiếp nhận vị trí của Bá Dung không?."
Trong sự bàn tán, Tô Dũ lần thứ 2 nhắc lại việc này, mạnh mẽ đâm chém liên tiếp vào sự rung chuyển, trong lúc nhất thời chẳng ai dám đưa ra ý nghĩ nghi vấn. Mấy lão nhân cũng tỏ thái độ:
"Với chiến công này, đương nhiên sẽ không có ai nói gì việc Đàn nhi tiếp nhận công việc của phòng lớn."
Mọi chuyện dần được quyết định, nguy cơ chấm dứt mà không có quá nhiều tranh cãi. Câu nói vừa rồi của các bô lão chính là lời kết cho sự việc, trong lòng mọi người tràn ngập sự phức tạp, đám Tô Trọng Kham, Tô Vân Phương quay trở lại chỗ ngồi, lúc thì nhìn Tô Đàn Nhi, lúc thì nhìn phụ thân mình. Còn Tô Vân Tùng thì thở dài liên tục, thỉnh thoảng nhìn Tô Đàn Nhi, trong lòng liền nghĩ tới thời gian gần đây, cô cháu gái của mình đi dạo khá nhiều với tên thư sinh kia.
"Trọng Kham, Vân Phương, cũng đã đến lúc về rồi, ta qua bên đó xem thế nào."
Vào thời khắc cuối cùng của buổi họp, Tô Dũ đi xuống nói chuyện với hai người con. Tô Trọng Kham và Tô Vân Phương gật đầu, công sức mấy tháng nay chẳng giúp được gì, thậm chí còn biến họ thành kẻ bại trận. Dưới sự uy nghiêm của phụ thân, họ chỉ còn cách chuyển cay đắng chuyển thành phẫn uất.
Ở một vị trí khác, cảm nhận được ánh mắt, lời bán tán của mọi người, Tô Đàn Nhi mang con bài chưa lật ra chiến đấu, thắng một trận sạch không kình ngạc, tâm tình không thể nào tốt hơn được nữa.
Đây chẳng phải là sự bồi hồi khi đại thắng, cũng không phải cảm thán chuyện phụ thân bị liệt, cũng chẳng than thở vì việc mình bỏ ra bao nhiêu công lao. Thời khắc nàng bưng chiếc hộp tiến lên vị trí giữa phòng, trong lòng nàng ngập tràn cảm giác kích động và chờ mong của một vị nữ hoàng đăng cơ. Mỗi một tấm ngân phiếu, khế ước được lấy ra là một lần trái tim nàng run rẩy. Nhưng lúc này, cô gái mặc bộ quần áo xanh giản dị kia thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài phòng, trong lòng nảy sinh cảm giác làm thế nào để đi ra khỏi cánh cửa này đây.