Một làn sóng bàn tán và giao phong xuất hiện trong phòng nghị sự, cuối cùng biến thành tranh cãi kịch liệt và lan tới cả sân lớn, vườn hoa, thậm chí một số nơi khác. Tiếng tranh cãi đua nhau vang lên, ai cũng có cái lý của mình, tuy không tới mức động chân động tay nhưng điều này rất hiếm khi xảy ra ở Tô gia trước đây.
"Năm vạn lượng, một vạn lượng... cộng thêm 2 vạn lượng, ta đã sớm nói mấy năm gần đây phòng lớn đang làm loạn mà..."
"Từ vụ bán vải đỏ năm trước ta đã nhận ra, tiền lãi rất nhiều nhưng lại không thấy ghi, nếu không như thế..."
"Đúng là làm loạn, sau hôm nay nhất định còn nhiều vấn đề hơn..."
"Ta đoán ít nhất cũng phải thiếu hụt 20 vạn lượng, thậm chí còn hơn… đúng là không biết họ giấu kiểu gì..."
"Nhị tỷ chắc không tiếp tục nắm quyền được nữa rồi..."
Từ khi Tô Đình Quang công bố sổ sách của phòng lớn đến giờ, đã có người thứ hai, người thứ 3 nối gót, giống như một tấm màn đen bị lựu đạn nổ tung, không còn gì có thể ức chế những lời bàn tán bên ngoài, tất cả trở nên hỗn loạn. Trong phòng nghị sự, phòng lớn, phòng hai, phòng ba đang tranh cãi với nhau nguồn gốc của những khoản tiền này.
Trên thực tế, trong một gia tộc, việc kinh doanh giao cho 3 phòng quản lý, mỗi phòng một khu vực thì những tình huống kinh doanh giống nhau kiểu gì cũng có. Nếu thực sự tìm bới về phương diện tiền bạc thì số tiền này chưa tính là thiếu nhiều, cuối năm cộng sổ, tính số tiền lãi thu được, phòng lớn chưa chắc đã kém phòng hai, phòng ba. Việc quan trọng đó là Tô Đàn Nhi đã hi sinh thời cơ phát triển trong tương lai rút lấy tài chính lo chuyện Hoàng thương, bây giờ không có khả năng bù vào chỗ thiếu, một khi bị lôi ra ánh sáng thì trở thành một trong những chuyện vô cùng nhục nhã trong Tô gia.
Ở ngoài phòng nghị sự, đám Tô Văn Khuê không cần phải suy nghĩ điều này, dù Tô Đàn Nhi có thiếu trăm vạn lượng đi nữa cũng chẳng ảnh hưởng gì tới hắn.
Mà lúc này, ở trong phòng nghị sự đã trở thành chiến trường, mấy chưởng quỹ thuộc phòng lớn đã đứng ra, trên tay cầm một vài thứ để chứng minh, lúc này, chẳng cần phải suy nghĩ lô gic làm gì nữa, bởi từ khi Tô Đình Quang xuất hiện, cảnh tượng chỉ còn mạnh ai nấy nói, tranh cãi ầm ĩ.
Phải cố gắng khá lâu, mấy người có trọng trách ở ba phòng mới tạm ổn định được tình hình, Tô Trọng Kham trở lại chỗ ngồi nghỉ ngơi, uống trà, Tô Vân Phương đang nhíu mày nghị luận gì đó với Vu Đại Hiến, bên phòng lớn, Tô Vân Tùng cảm thấy tình hình đã không thể dịch chuyển nữa rồi, vốn hắn quyết tâm tranh luận một chút, nhưng khi tranh luận mới biết, dù có tiếp tục cãi nhau cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Có một số thủ đoạn bị bóc mẽ trong lúc tranh luận nhưng chẳng ai quan tâm, dù là kết quả tranh luận thế nào, trong mắt các vị trưởng bối, phòng lớn đã không được coi trọng nữa, lòng người đã hướng về một mối. Nếu như có người tạo cơ hội cho phòng lớn thì với thân phận nữ tử, Tô Đàn Nhi cũng không làm nổi chuyện gì, bởi vì lần trước gặp khó khăn, cô ta bị ốm không thể đứng ra gánh vác công việc.
Bị đầm mâu trực chỉ, Tô Đàn Nhi chỉ còn cách yên lặng ngồi bên cạnh phụ thân, thỉnh thoảng ngẩng đầu quan sát mọi chuyện.
Tô Trọng Kham uống trà xong, đứng dậy cố gắng đi ra giữa hòa giải những nơi còn đang tranh cãi, sau đó lại đi về ngồi xuống. Việc tranh cãi xem ra vẫn còn khá kịch liệt, một số biết nếu như lần này phòng lớn thất thế thì nhiều thứ sẽ trôi theo nên phải cố gắng mà tranh giành, phòng hai, phòng ba đương nhiên sẽ không chịu nhún nhường, phụng bồi tới cùng. Tô Trọng Kham đương nhiên chẳng muốn can làm gì, chẳng qua là mọi việc đã bố trí xong, cái gì cần nói đã nói, còn phải để cho các vị trưởng bối và phụ thân tộc trưởng đưa ra kết luận.
Từ khi cuộc họp này diễn ra, tâm tình của phụ thân đã không tốt, mặc dù Thất túc nói rất nhiều lý do nhưng người vẫn chỉ ngồi nhìn, thỉnh thoảng sắc mặt nghiêm túc hơn một chút mà thôi. Nguyên nhân trong chuyện này là gì, hắn đương nhiên biết, cô gái cháu thứ 2 có năng lực mạnh, phụ thân cũng mất bao nhiêu tâm huyết mới tài bồi được, huống chi những năm gần đây tình hình trong nhà không tốt lắm, phòng lớn đột nhiên gặp chuyện không may, thậm chí là chia rẽ, điều này làm cho ông cụ vô cùng thất vọng, buồn bã.
Nhưng dù thế nào thì phụ thân ơi, mọi chuyện đã bày ra trước mặt rồi, chẳng còn cách nào làm khác được cả, con với Vân Phương xuất thủ cũng không quá tay, chỉ là biết thời biết thế mà thôi. Đàn nhi lần này đã thất bại lớn, đại ca thì đã không còn lo được chuyện kinh doanh… phụ thân cũng hiểu điều này mà...
Hai tháng nay tình hình phát triển thế nào, mọi người đã rõ, phụ thân đương nhiên biết tất cả. Trong lòng Tô Trọng Kham thở dài, những thời khắc cuối cùng cứ lặng lẽ trôi qua, khoảng nửa canh giờ sau, hắn nhìn Tô Vân Phương. Tam đệ của hắn cũng nhìn hắn cười cười, xoa xoa tay. Sau một lát, Tô Trọng Kham chú ý tới nơi cãi nhau căng nhất, hình như có chút biến hóa nào đó...