Tiếng bánh xe lọc cọc, một chiếc xe ngựa đang di chuyển khá nhanh trên đường phố, thỉnh thoảng có ánh sáng và tiếng người truyền vào trong xe, cũng có lúc tối đen, bốn phía yên tĩnh vô cùng. Tịch Quân Dục ngồi trên xe ngựa, thỉnh thoảng nhíu mày nhìn Cảnh hộ vệ đang ngồi phía trước.
"Chúng ta... định làm gì vậy?"
Vấn đề này hắn đã bóng gió hỏi rất nhiều lần nhưng câu trả lời lần nào cũng giống nhau.
"Đến lúc đó Tịch chưởng quỹ sẽ biết."
Vốn hắn còn đang suy nghĩ xem Tô Đàn Nhi dùng phương pháp gì để chuyển bại thành thắng trong tối hôm nay, nhưng dần dần cảm thấy chuyện không đơn giản như vậy. Bốn tháng trước, việc Hoàng thương xuất hiện cùng với lũ lụt, loanh quanh luẩn quẩn phát triển cho tới tận bây giờ, tối nay họp họ, việc phòng hai, phòng ba nổi giận xuất thủ với Tô Đàn Nhi cũng là kết cục đã định, không thể đảo ngược, Tô Đàn Nhi sẽ bị tước hết quyền lực, công lao trở thành bọt nước, giờ có thể làm gì chứ?
Hắn rất ghét cái cảm giác không rõ tình hình này, Tô Đàn Nhi giống như một học trò do chính tay hắn đào tạo, nhưng trong tình huống này trò lại giỏi hơn thầy, thầy không cách nào đoán được trò muốn làm gì. Nhưng mà, hắn vẫn còn tự tin với sự tín nhiệm của cô học trò kia, thôi cứ đợi xem nàng muốn làm gì...
Hắn ngồi trong xe ngựa tính xem mình đang di chuyển tới đâu, thỉnh thoảng nhìn qua mành xe quan sát tình hình bên ngoài. Xe ngựa đang chạy tới ngoại thành, hơn nữa chiếc xe này cũng có chút kỳ quái, nó không phải xe của Tô gia, thậm chí còn chạy vòng vòng mấy lượt trong thành, có lẽ là tránh bị người khác theo dõi. Trong lòng Tịch Quân Dục lập tức xuất hiện một cảm giác không ổn, địch thủ hiện giờ của Tô gia là ai, hắn đều nắm trong lòng bàn tay, rốt cuộc là ai, là chuyện gì mà cần phải ứng phó kiểu này?
Xe ngựa rời khỏi thành Giang Ninh, dừng lại trước một căn nhà, Tịch Quân Dục nhìn hoàn cảnh xung quanh thấy nơi này tương đối yên tĩnh, cách đó không xa là một con phố khá nhộn nhịp, cũng có thể coi là một nơi rồng rắn lẫn lộn, người ta thường gọi nơi này là Thập Bộ cương (gò 10 bước). Nơi này có mấy cửa hàng và sạp cá, thường có người trong thôn trang gần đó tới mua đồ, thỉnh thoảng cũng có chuyện sống mái với nhau tranh giành địa bàn.
Tịch Quân Dục đi vào trong nhà.
Sau một khắc, hắn đứng ở một nơi mà hắn cảm thấy không thể nào tin nổi, nhưng đó lại là sự thực, hắn đại khái hiểu một vài chuyện.
Một thanh đao nhọn để ngay bên hông hắn, cạnh cửa có một bóng người.
"Cảnh đại ca, rốt cuộc... có chuyện gì vậy?"
"Vào trước rồi nói, Tịch chưởng quỹ, chúng ta cứ chờ ở nơi này, ông muốn biết chuyện gì có người sẽ tới nói cho ông hay. Đến lúc đó, nếu như mọi chuyện không đúng, tôi sẽ chịu tội với ông."
Nguyệt Hương lâu, tiếng đàn trong trẻo, tiếng hát miên man. Lạc Miễu Miễu đang gảy đàn, mọi người ngẩn ngơ nghe hát. Tiết Duyên, Tiết Tiến thỉnh thoảng phụ xướng, tỏ vẻ mê say. Bài hát kết thúc, mọi người mỉm cười ca ngợi nhiệt tình.
Hôm nay, họ ở đây chờ kết quả tranh đấu trong Tô gia đã được một khoảng thời gian dài, việc cần làm chỉ là uống rượu đùa giỡn, có Lạc Miễu Miễu ở đây nên không ai thấy buồn chán gì cả. Qua một lúc, Tiết Tiến nhìn phía Tô gia nói:
"Căn cứ vào thời gian mà nói, tình hình bên Tô gia chắc cũng có kết quả rồi."
"Đáng tiếc là chúng ta không thể tới xem, việc ba phòng của Tô gia lục đục tranh đấu chắc rất là đặc sắc."
Có người ở bên cạnh phụ họa.
"Ở đây có Miễu Miễu, chúng ta chỉ cần chờ kết quả là được. Đệ còn muốn xem người ta lục đục với nhau ư, chẳng khác nào dùng đàn làm củi, nấu chim hạc để ăn, tục không chịu được, biết nói với Miễu Miễu cô nương thế nào? Phạt rượu!"