Đèn đuốc sáng trưng!
Chỉ cần nhắc tới các vấn đề của Tô gia gần đây là mọi người nghĩ ngay tới chuyện công việc kinh doanh của phòng lớn, phòng hai, phòng ba đã giảm, đám thương nhân cung cấp hàng hóa hoặc cung tiêu sản phẩm đua nhau đòi lợi ích, có người nói nguyên nhân là do quyết sách kinh doanh của phòng lớn có sự sai lầm, đẩy thanh thế của việc Hoàng thương lên quá cao, sau đó đột nhiên thua trắng, cộng thêm thân phận người quản lý là con gái nên tình hình mới hỗn loạn như bây giờ.
Thế nhưng chẳng qua đây chỉ là một thủ đoạn thương trường, nguyên nhân thực sự khiến cho bên ngoài hỗn loạn là việc ba phòng tranh đoạt quyền quản lý gia tộc, quản lý kinh doanh.
"Các vị, tôi muốn nói mấy câu cảm nghĩ."
Trong phòng, Tô Trọng Kham đứng lên, áp đảo những tiếng bàn luận xôn xao:
"Khi lập một kế hoạch tranh đoạt việc làm ăn trên thương trường, không ai dám nói kế hoạch đó nhất định sẽ thành công. Từ xưa tới nay, việc cố gắng nhưng không được diễn ra thường xuyên, nhiều tới mức người ta cho đó là chuyện thường. Lần này tranh đoạt Hoàng thương thất bại, nguyên nhân vì sao mọi người ngồi đây chắc cũng hiểu, đó là Ô gia quá đê tiện, dùng thủ đoạn không quang minh, ài, đúng là tội Phi Chiến (1). Năng lực của cháu gái Đàn nhi thế nào, tài năng kinh doanh thế nào mọi người đã được chứng kiến, trách nhiệm trong chuyện này không chỉ có một người."
(1): Tội phi chiến: thất bại của cuộc chiến không phải do bên mình (ý nói không phải trình độ bên mình không đạt, mà là do nhân tố bên ngoài dẫn tới thất bại)
"Thế nhưng, dù nó không phải trách nhiệm của một người, trước việc tình hình diễn biến xấu, chúng ta cũng phải tổng kết và tìm ra nguyên nhân. Việc Hoàng thương lần này đổ vào bao nhiêu tiền cũng nên ghi chép nói lại cho rõ. Có người nói, chúng ta vì việc Hoàng thương đã dùng rất nhiều tiền vào những mối quan hệ vô ích, rốt cuộc có phải như vậy hay không, mọi người cũng cần làm rõ mới được. Trong chuyện này, mọi việc đều do một mình cháu gái Đàn nhi tiến hành, tôi với Tam đệ chưa từng nhúng tay vào, bởi vậy tôi nghĩ chuyện đầu tiên hôm nay cần làm là phải làm rõ chúng ta đã mất bao nhiêu tiền rồi mới tính tới chuyện khác..."
Hắn mới dứt lời thì Tô Vân Tùng đã đứng lên:
"Tôi nghĩ việc này không ổn lắm."
Phía sau cũng có người đứng dậy:
"Có phải ông muốn phòng lớn chúng tôi công khai sổ sách lúc này?"
"Ông tính bỏ đá xuống giếng hả?"
"Tô gia chưa bao giờ phân chia rạch ròi phòng lớn, phòng hai, phòng ba!"
Tô Trọng Kham nhíu mày:
"Huống chi, chuyện này đã có ảnh hưởng khá lớn, cả gia tộc đều bị thiệt hại, các vị trưởng chi hôm nay kiểu gì cũng phải cân nhắc tới chuyện này. Giả như việc Hoàng thương chưa xong thì khoản tiền này có thể không công khai, nhưng nó đã xong rồi, tiêu cũng đã tiêu rồi, có gì mà phải giấu diếm!"
Tô Vân Tùng nhìn Tô Đàn Nhi và Tô Bá Dung nói:
"Việc Hoàng thương có liên quan rất rộng, phải làm rất nhiều công việc, mọi người không thông báo trước thì hôm nay chúng ta lấy đâu ra số liệu, Trọng Kham, việc này phải có thời gian..."
"Chẳng nhẽ đợi tới sang năm…!"
Bên phòng hai có người đứng dậy nói chuyện nhưng Tô Trọng Kham quay đầu ý bảo bình tĩnh, nhưng bên phòng lớn đã có người đứng lên:
"Nói cái gì đó? Lẽ nào Vân Tùng nói không đúng?"