(1) Giao thác: một từ đa nghĩa, trong chương này, giao thác chỉ một quy trình mời rượu trong bữa cơm cuối năm. Hai người đối diện mời nhau gọi là giao, chéo tay nhau gọi là thác.
Mặt trời chiều thấm vào không gian như một cái đèn lồng lớn, bàn đã nhiều, người còn nhiều hơn. Đã tới thời gian ăn cơm tối, nhưng với số lượng người hiện nay, anh em họ hàng tập trung đông đủ, nó không khác gì bữa cơm cuối năm, chỉ khác một điều là bầu không khí hôm nay không giống như xưa.
Tiếng người ồn ào, náo nhiệt, chỉ là ngày xưa náo nhiệt vì ăn uống linh đình, vì mọi người cười đùa không quan tâm tới công việc, không phân chia phòng lớn, phòng hai, phòng ba. Lúc này, thế trận đã phân, người đã chọn vị trí, thế chân vạc hiện ra, chỉ có người không tim không phổi mới có thể ăn uống vui vẻ. Mọi người vẫn cười nói, vẫn chào hỏi nhau nhưng không có bao nhiêu người uống rượu. Trong sự náo nhiệt, họ đang quan sát lẫn nhau, đánh giá lẫn nhau, sóng ngầm khởi động, bầu không khí mang theo sự khẩn trương.
Tô Dũ ngồi trên vị trí chủ tịch, yên lặng quan sát tất cả, khi lão quét mắt nhìn vị trí của phòng lớn, phòng hai, phòng ba, lão nhận ra người của phòng lớn đang mang tâm trạng chán chường, buồn bã, chỉ có Tô Vân Tùng và mấy người khác đang cố gắng cười nói làm cho bầu không khí thêm sôi động. Tô Đàn Nhi và Ninh Nghị chỉ chăm chú ngồi ăn, nhỏ giọng bàn tán, thỉnh thoảng họ cũng im lặng. Tô Đàn Nhi vẫn bình tĩnh liếc mắt quan sát xung quanh, nhưng đa phần thời gian là tập trung sự chú ý lên người Ninh Nghị.
Tô Dũ dừng ánh mắt trên người Ninh Nghị một lát, thấy Tập An Chi – chưởng quỹ phòng hai cầm chén rượu đi tới, ông cụ cười cười thu hồi ánh mắt, nhìn hắn gật đầu.
Buổi tiệc tối nay không dài.
Đại khái là khi đã no, tiệc tàn rất nhanh. Lúc này không có những nghi thức mang tính trang nghiêm, mọi người đã sớm hiểu chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, chẳng qua vẫn cử mấy vị quản sự đi thông báo cho những thành viên trong danh sách vào họp họ. Bữa tiệc giữa sân trở nên hỗn loạn, có người đứng dậy bắt đầu đi tới phòng nghị sự, thậm chí hình thành tốp 5, tốp 3 bàn tán, có người tìm nhau căn dặn nhau một vài thứ.
Người có thể tham gia họp họ tối nay ước chừng khoảng 50 người, những người còn lại trong bữa tiệc tối hôm nay là gia quyến hoặc là chưởng quỹ, quản sự của Tô gia, những người này không thể dự thính nên quyết định ở lại vườn hoa hoặc trong sân lớn để đợi tin tức.
Di chuyển qua mái hiên vẫn thấy ánh đèn ở sân lớn nơi tổ chức bữa tiệc tối chiếu tới, Tô Bá Dung đang được mọi người đẩy xe lăn đi đầu, đi phía sau một chút chính là Ninh Nghị và Tô Đàn Nhi.
"Tướng công... có cảm thấy đêm nay nhàm chán hay không?"
"Làm gì có."
"Nhưng mà..."
Tô Đàn Nhi cúi đầu, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ cười, trong gió đêm nàng lặng lẽ đưa tay cầm tay Ninh Nghị, hai vợ chồng rất thân mật nắm tay nhau sóng vai bước đi. Có lúc, Tô Đàn Nhi còn lắc tay như trẻ con nhưng đột nhiên nàng nhớ ra cái gì đó, quay đầu, ánh mắt lại trở nên bình tĩnh.
Tịch Quân Dục đang nói chuyện với một đám chưởng quỹ của phòng lớn, thỉnh thoảng nhìn sang phía Tô Đàn Nhi, trong cái nhìn mang theo sự lo lắng về lập trường. Đại khái là khi Tô Đàn Nhi di chuyển qua được một nửa sân lớn, Cảnh hộ vệ - một trong những người được tin tưởng nhất của phòng lớn đi tới, bắt chuyện với hắn.
"Đêm nay tiểu thư có bố trí một việc, phiền Tịch chưởng quỹ giờ Tuất một khắc (19h15phút) cùng tôi ra ngoài một chuyến, giải quyết một việc vô cùng trọng đại, thời gian vẫn còn khoảng nửa khắc (7phút), nếu như Tịch chưởng quỹ có việc xin cứ đi sắp xếp, tối nay sợ phải đi tới khuya."