Mấy hôm nay, tâm tình Tô Sùng Hoa có gì đó bất an, nhưng vì sao như vậy thì ngay cả hắn cũng không rõ.
Do được lão thái công coi trọng nên địa vị của Tô Sùng Hoa trong nhà không thấp, cộng thêm người quản lý thư viện Dự Sơn là Tô Trọng Kham nên nghiễm nhiên hắn trở thành một nhân vật trọng yếu của phòng hai. Thời gian gần đây, phòng hai, phòng ba liên thủ ra tay với phòng lớn, chuẩn bị đẩy bay phòng có ít người nhất, hắn cũng là một trong những người tham dự hoạt động này. Thỉnh thoảng hắn có tham gia một số cuộc họp của phòng hai, có thể nhận định rằng, tuy họa ngoại xâm chưa trừ, nhưng nội bộ phòng hai tương đối ổn định, đã tiến một bước dài trong cuộc chiến giành quyền quản lý Tô gia. Đối với việc này, mọi người đều tương đối hài lòng.
Hôm nay có thể coi là một ngày trọng đại. Từ sáng sớm, hắn đã hiểu như vậy, mọi người cũng vậy, khi gặp Tô Trọng Kham và một số chưởng quỹ, quản lý thân cận với phòng hai, ai cũng tươi cười hớn hở.
Họ đều hiểu chuyện tối nay đã được quyết định, Tô Đàn Nhi vì chuẩn bị Hoàng thương mà đã tiêu rất nhiều tiền, thế nhưng lợi ích lại chẳng có, thậm chí còn đánh mất luôn sự tín nhiệm của người ngoài với Tô gia. Đây là một trong những chủ đề trọng điểm của cuộc họp tối nay. Rất nhiều người trong Tô gia sẽ đứng lên, một số người vốn đã không đồng ý chuyện một cô gái quản lý gia tộc, một số trưởng bối đã dao động đứng về phía phòng hai, phòng hai. Tình hình khiến cho Tam đường thúc (chú ba, bằng vai với lão thái công) dù nổi tiếng mạnh mẽ cũng bất lực.
Thế nhưng, trong tâm lý hi vọng, chờ đợi đó, sự bất an thỉnh thoảng xuất hiện, đặc biệt là mấy ngày gần đây khi thấy Ninh Nghị cứ nhàn nhã chơi bời, trong lòng hắn xuất hiện một số suy nghĩ phức tạp.
Định Phong Ba...
Hắn thỉnh thoảng nhớ tới bài từ mấy hôm trước. Đây là một bài từ tuyệt vời.
Tô Sùng Hoa là người có thực tài, cũng có danh tiếng văn nhân ở Giang Ninh, tham gia viết thơ làm văn nhiều năm nhưng số bài thơ từ có thể khiến hắn chấn động không nhiều. Trong số đó, có hai bài trước đây của Ninh Nghị, bài Rót rượu mời Bùi Địch đương nhiên không tính, giờ tới lượt bài Định Phong Ba này. Nếu sự việc chỉ đặt trong bối cảnh đơn lẻ, hắn sẽ coi đây là một bài từ viết ra để an ủi mình, đứng trên vị thế của người bại trận tưởng tượng như mình đang thắng.
Nhưng... mỗi lần nhìn thấy Ninh Nghị, lại kết hợp với bài từ này, hoặc là nhìn thấy người khác viết từ, cảm giác bất an lại hiện lên. Sáng nay, Tô Sùng Hoa đứng bên ngoài nhìn vào trong phòng học, dưỡng như suy nghĩ điều gì đó.
"... Ở đây nói tới số học, chiều nay mọi người mới được học cái này, thế nhưng ta chưa dậy các em cách tính toán ngay, các em phải biết, số học là một hệ thống lô gic, coi trọng nguyên tắc và phương pháp, rất thú vị... Ở phương Tây có một quốc gia tên là Hi Lạp, nơi đó có một câu chuyện kể về “nghịch lý Zeno” (1) thế này. Có một ngày, một anh hùng chạy cực nhanh gặp một con rùa, rùa nói: Nếu như anh thi chạy với tôi, anh vĩnh viễn không đuổi kịp tôi..."
(1) Nghịch lý Zeno bao gồm nhiều vấn đề thuộc lĩnh vực triết học được cho là do triết gia Hy Lạp Zeno xứ Elea đặt ra nhằm củng cố học thuyết "vạn vật quy nhất" của Parmenides, phủ định tính hiển nhiên của các giác quan, phủ nhận niềm tin vào có sự khác biệt hay có sự biến đổi, đặc biệt ông cho rằng mọi sự chuyển động không tồn tại vì đó chỉ là ảo giác mà thôi. Ba nghịch lý vững nhất và nổi tiếng nhất là của nghịch lý Zeno là nghịch lý Achilles và con rùa, lý lẽ của sự phân đôi và mũi tên bay.
Trên bục giảng, Ninh Nghị đang cười giảng bài, vẽ một đường thẳng trên bảng:
"Đại anh hùng kia nói, dù tôi có chạy chậm thì tốc độ cũng nhanh hơn anh gấp 10 lần, sao lại đuổi không kịp anh. Rùa nói, vậy chúng ta đánh cuộc, anh chấp tôi 100 mét, tốc độ của anh nhanh hơn tôi 10 lần, vậy sau khi anh chạy được 100 mét, đến vị trí hiện giờ của tôi, tôi đã chạy thêm về phía trước được 10 mét, cho nên anh phải đuổi theo tôi thêm 10 mét, nhưng lúc này tôi lại chạy về phía trước được 1 mét, anh lại phải đuổi tôi, đuổi mãi tôi vẫn ở phía trước anh... Anh có thể tới gần tôi nhưng vĩnh viễn không thể đuổi kịp tôi. Đại anh hùng cảm thấy rùa nói không đúng lắm nhưng lại không nghĩ ra không đúng ở chỗ nào..." (2)
(2) Nghịch lý Achilles và con rùa:
“Trong một cuộc chạy đua, người chạy nhanh nhất không bao giờ có thể bắt kịp được kẻ chậm nhất. Kể từ khi xuất phát, người đuổi theo trước hết phải đến được điểm mà kẻ bị đuổi bắt đầu chạy. Do đó, kẻ chạy chậm hơn luôn dẫn đầu.”
Theo lời ghi lại của Aristotle, Vật lý VI:9, 239b15
Cách hắn dạy học vốn là như vậy, rõ ràng là học các loại sách như Trung Dung, Đại Học nhưng lại toàn đi nói linh tinh, chủ yếu là những chuyện thú vị, phía dưới có một học trò tên là Chu Quân Võ giơ tay nói:
"Tiên sinh, Hy Lạp ở đâu?"
Ninh Nghị vừa cười bắt đầu giảng giải về Hy Lạp.
Nhìn bóng người ung dung, nhàn nhã như không, lại liên hệ với những biến cố hơn tháng qua của Tô gia, lại kết hợp với bài từ “Định Phong Ba”, cảm giác cổ quái lại xuất hiện, hắn nhíu mày, thật lâu sau mới xoay người rời đi.
Tên Lập Hằng này năng lực viết từ rất mạnh, chỉ bằng một bài từ đã ảnh hưởng hắn tới mức này.
Tô Sùng Hoa nghĩ vậy rồi lắc đầu...
Buổi sáng dần trôi, giờ đã là buổi chiều, Tô gia hiện đã tập trung rất nhiều người, náo nhiệt chẳng khác nào tết nguyên đán. Tới lúc này, phe phái cũng đã hiện lên rõ ràng, chẳng cần quan tâm nhiều thứ, chỉ cần nghĩ tới chuyện đêm nay là được rồi. Người của phòng lớn, phòng hai, phòng ba vẫn đang lục tục kéo nhau về nhà.
Trong khu nhà của Tô Dũ, hôm nay người nối đuôi nhau bái phỏng không ngừng.
"... Đệ cũng vậy nghĩ, Nhị nha đầu đã quản lý nhiều chuyện quá rồi, áp lực rất lớn. Năng lực của nó thế nào, mọi người đã biết, nếu phòng lớn còn một người con trai thì dù sau chuyện này, chúng ta vẫn có thể để nó quản lý. Nhưng dù sao..."
"Với tình hình của ba phòng lúc này, không nên cố chấp duy trì như vậy, Tam ca..."