... Á... Định Phong Ba?"
Trong một cái đình nhỏ ngoài thư viện Dự Sơn, Tô Sùng Hoa cười xem tờ giấy, mi hơi nhăn lại. Lúc này Tiểu Thất đã chạy tới nói:
"Sơn Trường bá bá."
"Ừ."
"Sơn Trường bá bá, tờ giấy đó là của cháu."
Hướng phía Tô Sùng Hoa cung kính thi lễ lễ, Tiểu Thất nhìn tờ giấy của mình vừa cười vừa nói. Tô Sùng Hoa nhìn cô bé đáng yêu rồi trả tờ giấy lại, đợi sau khi cô bé tiếp nhận, cẩn thận gấp lại bỏ vào túi, nụ cười của Tô Sùng Hoa hơi có chút do dự.
Tuy hắn mới chỉ nhìn qua nhưng hắn đã nhận ra đây là chữ viết của ai.
Định Phong Ba...
Cái tên này khiến hắn phải chú ý, vì vậy nói:
"Tiểu Thất a, có thể... cho bá bá xem lại một lần được không?"
"Sao ạ?"
Tiểu Thất dừng động tác, hai mắt mở to, sau đó "a" một tiếng rồi đưa tờ giấy cho Tô Sùng Hoa, mím môi nhìn hắn, dường như muốn nhắc nhở Sơn Trường bá bá đừng làm hỏng tờ giấy, nhưng lại cảm thấy hình như điều này không đúng lễ nghĩa cho lắm nên không nói thành lời. Tô Sùng Hoa cười tiếp nhận tờ giấy, cẩn thận mở ra, nhẹ giọng đọc một lần, nhíu mày, rồi xem lại một lần, ánh mắt phức tạp thở dài, nhìn Tiểu Thất cười nói:
"Tiểu Thất, bài từ này..."
"Là của cháu."
"Ừ, bá bá biết, là Lập Hằng tiên sinh viết cho cháu đúng không?"
"Dạ."
Tiểu Thất gật đầu:
"À, tiên sinh đổi với Tiểu Thất, cũng dặn Tiểu Thất phải bảo quản cho tốt."
"Ừ."
Tô Sùng Hoa suy nghĩ một chút, gật đầu, giao lại cho Tiểu Thất tờ giấy rồi nói:
"Nhất định phải giữ gìn cẩn thận nhé."
Tiểu Thất cẩn thận cất tờ giấy. Tô Sùng Hoa nhìn theo bóng cô bé rời đi, thật lâu sau mới lắc đầu cười ra tiếng. Cái tên Lập Hằng này quả nhiên có tài, tới lúc này rồi mà vẫn còn viết cái gì mà “Định Phong Ba” cho một cô bé, quả nhiên là mèo khen mèo dài đuôi, tự an ủi mình trước sự cười nhạo của thiên hạ.
Ninh Nghị thế nào hiện giờ đã không còn quan trọng, xế chiều hôm nay còn có một số việc phải làm, buổi tối phải tiếp khách, hắn liền bỏ việc này ra khỏi đầu, bắt đầu xử lý những công việc khác.
Xem ra đây là một buổi chiều an nhàn vô sự, không khí khẩn trương của ngành vải vẫn chưa truyền tới dân chúng Giang Ninh, phố lớn ngõ nhỏ, người đi đường xuyên toa, tửu lâu trà tứ, âm nhạc nhẹ vang, thỉnh thoảng cũng có người tâm sự với nhau những chuyện lý thú ở vùng hạ lưu sông Trường Giang, thỉnh thoảng điểm qua một chút chuyện của hãng vải Tô gia, Ô gia. Cũng trong buổi chiều này, trong một quán trà, Tô Đàn Nhi cùng với một số chưởng quỹ đã được chọn lọc, có thể tin tưởng và ba nha hoàn đang nói chuyện với đoàn người của Ô gia, trưởng đoàn là Ô Thừa Hậu.
"Ninh Nghị... vì sao không đến?"
Không nói nhiều lời khách sáo, vốn đang đưa mắt nhìn xung quanh, Ô Thừa Hậu nói câu trọng điểm đầu tiên.
"Thương trường chỉ là việc nhỏ, phu quân xưa nay không thích, ngày ấy từ khi viết thơ xin khuyên thế bá đã không còn ngó ngàng tới nữa, cháu cũng không muốn chuyện này làm vướng bận tướng công."
Tô Đàn Nhi xưa nay nổi tiếng là người ứng đối có chừng mực trong thương trường, tuy có chừng mực nhưng vẫn ẩn chứa sự cứng rắn, mạnh mẽ, điều này ai cũng biết. Tuy là con gái nhưng không kèm đám đàn ông bao nhiêu. Thế nhưng, lúc này nàng nói chuyện giống như mình là một cánh chim nhỏ nép sau lưng tướng công mình, điều này khiến cho Ô Thừa Hậu tức giận, đặc biệt nàng ta còn nhắc tới câu "viết thơ xin khuyên thế bá", nghiễm nhiên lặp lại câu "Cửa son tới trước đã khinh người" một lần. Ý Tô Đàn Nhi chẳng phải là: phu quân đã làm xong mọi chuyện, cũng nhắc nhở thế bá từ trước, vậy mà Ô gia lại không hiểu, mà cũng chẳng quản chuyện này, chuyện giờ thành đại sự nhưng đối với tướng công chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.
"A, nói như vậy hóa ra tôn phu không để vào trong mắt chuyện cháu đàm phán với Ô gia hay sao."
Tô Đàn Nhi cười cười, mang theo vài phần thái độ thản nhiên, ý bảo đúng vậy:
"Không liên quan tới thế bá đâu, chỉ là cháu gái tính tình quá mức bướng bỉnh, quá coi trọng chuyện thành bại. Trước kia là tướng công thương Đàn nhi bị bệnh, cho nên mới bận rộn vì những chuyện nhỏ nhặt này. Tình hình hiện giờ, phu quân đã dự kiến được từ hai tháng trước, cũng đã an bài mọi việc theo sự phát triển hết cả rồi. Tiện đây cháu cũng muốn nói với thế bá một chút, tài học kiến thức, hoạch định chiến lược của phu quân, Tô Đàn Nhi còn xa mới bằng, thế bá không cần tức giận vì chuyện này..."