Qua trung tuần tháng mười âm lịch, thời tiết vẫn chưa quá lạnh và cũng không còn quá nóng. Mấy ngày nay, vốn ngành vải Giang Ninh đang đằng đằng sát khí nay trở nên yên lặng, ném bầu không khí giết chóc về phía sau. Tạm thời mọi người cho rằng, đây là sự bình yên trước cơn bão, Ô gia sắp giao hàng đợt đầu tiên của Hoàng thương, còn Tô gia sắp họp họ, đống lửa này đúng là hấp dẫn ánh mắt mọi người.
Nói tới mới cảm thấy kỳ quái, vốn Tô gia muốn thăng cấp nên hư trương thanh thế, đẩy vấn đề tranh đoạt Hoàng thương nên đầu sóng ngọn gió, giờ xảy ra chuyện lại sắp chia rẽ, suy yếu, điều này cũng hấp dẫn ánh mắt mọi người. Trong khi đó, Ô gia thì ngược lại, dù họ thắng được Hoàng thương nhưng lại chẳng mấy tuyên truyền, vậy mà sự chú ý cũng đâu có kém Tô gia. Đám thương gia mỗi khi nhắc tới chuyện này là lại nhắc nhở người bên cạnh mình, kẻ thiện chiến không có công tích hiển hách, phải trầm ổn đại khí như Ô gia mới có thể thành tựu đại sự, còn hư trương thanh thế, khua môi múa mép, tất cả chỉ là trò vặt vãnh.
Cách họp họ Tô gia chừng 5 ngày, ánh mặt trời vẫn ấm áp, có một chiếc xe ngựa phong trần mệt mỏi đang di chuyển trên con đường tới Giang Ninh, thẳng tiến tới Tô gia. Trưa hôm nay, xe ngựa vừa dừng lại trước cổng lớn Tô gia là có gia đinh tới đón. Bước xuống xe ngựa là một trung niên nam tử chừng 40 tuổi trầm ổn và một thiếu phụ chừng 20 tuổi, khi gia đinh nói chuyện với người đàn ông kia, thiếu phụ ngẩng đầu nhìn cổng lớn Tô gia, trên mặt có sự suy tư.
"Nghiêm chưởng quỹ nói có thể hôm nay biểu lão gia và biểu tiểu thư sẽ đến nên căn dặn tiểu nhân chờ ở nơi này..."
Người được xưng là biểu lão gia tên là Tô Vân Tùng, là đại chưởng quỹ phụ trách Đặng châu của Tô gia, hắn không chỉ là họ hàng bên ngoại của Tô gia, mà còn có năng lực xuất chúng, có địa vị hết sức quan trọng trong Tô gia, đồng thời cũng là một người ủng hộ cực kỳ quan trọng của phòng lớn. Trong đám chưởng quỹ, nếu như nói ở Giang Ninh là đất của Liêu Khai Thái thì ngoài Giang Ninh, hắn có địa vị cao nhất.
Người đi cùng với Tô Vân Tùng đương nhiên là con gái của hắn, cũng là chị họ của Tô Đàn Nhi, tên là Tô Đan Hồng. Lúc này, nàng hỏi gia đinh:
"Đàn nhi muội tử hôm nay có ở nhà không?"
"Nhị tiểu thư đi làm từ sáng sớm, mấy hôm nay ngày nào cũng vậy, đại khái đến tối mới về phủ."
Đây cũng là đáp án mà Tô Đan Hồng sớm nghĩ tới, nhưng vẫn nhíu mày:
"Nghĩ cũng đúng. Nhưng mà... hơn tháng trước cô ấy bị bệnh, giờ lại phải vất vả cả ngày, thật là khổ..."
Câu phía sau đương nhiên là nói cùng phụ thân, Tô Vân Tùng thở dài, vỗ vỗ vai con gái:
"Nó muốn làm việc này nên sẽ có sự chuẩn bị, đừng suy nghĩ nhiều, trước tiên vào thăm thương thế của đại bá con thế nào đã."
Nói xong, mấy người đi vào trong phủ.
Gần đây, Tô gia ngày càng náo nhiệt, thường thì một tháng sắp tết năm nào cũng vậy, các vị chưởng quỹ, họ hàng từ các nơi tụ tập về Giang Ninh, nhưng hiện giờ họ đã biết tình hình Tô gia thế nào, trong suy nghĩ chỉ muốn trong họp họ sẽ phát huy được tiếng nói của mình nhất. Phòng lớn, phòng hai, phòng ba đều là như thế, Tô Đan Hồng vốn đã có vị hôn phu, lần này theo Tô Vân Tùng trở về nên để hôn phu ở lại Đặng châu tọa trấn, nguyên nhân là nàng lo lắng cho người em gái của mình.
Trên đường đi, họ cũng gặp một số vị chưởng quỹ quen biết, nhiệt tình chào hỏi, một lúc sau ngẫu nhiên lại gặp Tịch Quân Dục. Hắn là một trong những chưởng quỹ nổi bật ở Giang Ninh, năng lực xuất chúng, Tô Vân Tùng cũng đã chứng thực sự tài giỏi của người này, tuy rằng giao tình hai bên không nhiều, nhưng quan hệ khá tốt. Đôi bên chào hỏi nhau, Tịch Quân Dục vừa đi vừa nói chuyện với họ, trông sắc mặt hắn cũng phong trần mệt mỏi, có chút bận rộn.