Buổi tối, phủ Công chúa Thành Quốc.
Từ khi triều Vũ khai quốc tới nay, hoàng tộc Chu thị khai chi tán diệp (sinh sôi nảy nở), tới lúc này cũng được coi là hưng thịnh. Cũng bởi vì hoàng tộc quản lý tôn thất tương đối nghiêm, cho nên hoàng thân phú quý không ít, nhưng người được hoàng thượng coi trọng lại không nhiều, tự nhiên, cái danh phò mã trở thành một danh hiệu đáng xấu hổ.
Tuy rằng Giang Ninh không chỉ có một người có thân phận phò mã, nhưng phò mã của công chúa Thành Quốc lại khác, bình thường mọi người thường nói thân phận công chúa tôn quý, thế nhưng người muốn làm phò mã chưa chắc đã là người có bản lĩnh, Khang Hiền là đại nho đương đại, có tài học thực sự trên phương diện thơ văn. Mà quan trọng nhất là bối phận của họ cao hơn so với hoàng tộc bình thường.
Thông thường mà nói, công chúa là con gái của hoàng đế, nhưng công chúa Thành Quốc Chu Huyên không đơn giản như vậy, ngoài danh xưng Trưởng công chúa, bà ta còn có thân phận cô cô của hoàng đế. Nói nghe thì dài nhưng mọi người nghĩ cũng cảm thấy lợi hại. Nguyên nhân vì sao một đại nho như Khang Hiền đồng ý làm phò mã, số người biết không nhiều, đương nhiên có biết cũng chỉ im lặng, không dám nói ra. Tóm lại, đại trưởng công chúa Chu Huyên tinh minh lợi hại và phò mã Khang Hiền tài học hơn người nhìn thì nhàn nhã vô sự, nhưng thực tế lại quản lý thương trường và tài phú vượt xa thiên hạ, nếu là người bình thường, chắc họ phải khiến thiên hạ líu lưỡi suýt xoa.
Đương nhiên, người thông minh đều hiểu cái chân lý bo bo giữ mình là như thế nào, ở Giang Ninh, công chúa Thành Quốc bỏ ngoài tai khá nhiều chuyện đại sự không liên quan đến mình, dù có nhiều sản nghiệp và quyền lực nhưng chỉ tỏ ra mình là người phát tài mà thôi. Cũng vì nguyên nhân này mà có rất nhiều hoàng thân cố gắng lôi kéo làm quen. Xế chiều hôm nay, sau khi Khang vương Chu Ung dẫn hai đứa con nhỏ và một đám tài tử đi uống trà thì nhân tiện tới đây bái phỏng.
Lúc này đã qua thời gian ăn cơm tối, Chu Ung đang ngồi trò chuyện với Hoàng cô. Vừa nãy hai đứa con của hắn và Khang Hiền cũng ở chỗ này, chỉ là Tiểu Bội và Quân Võ dù có tới đây cũng không chịu ngồi yên, thường kéo Khang Hiền tới Tàng Trân xem đồ tốt. Ngày thường Chu Ung tới phủ Phò mã không nhiều lắm, nhưng lúc nhỏ rất thân thiết với Trưởng công chúa nên hôm nay ngồi tâm sự các loại chuyện nhà rồi mới ra về, khi về tới hoa viên hắn gặp Khang Hiền, còn hai đứa con thì không biết chạy đi nơi nào.
Chu Ung đối với Khang Hiền rất là tôn kính, hai người vừa đi tới lương đình vừa nói chuyện, sau khi nói một vài chuyện vụn vặt, hắn bắt đầu nói tới chuyện chiều nay:
"Hôm nay cháu có mang theo Tiểu Bội, Quân Võ tới Hương Noãn trà tứ, cùng đi có nhiều tài tử, không ngờ có gặp một người, chính là người trước đây cô phụ có nhắc..."
Hắn kể lại câu chuyện, cũng nhắc tới cả việc Liễu Thanh Địch:
"A, cái danh đệ nhất tài tử đúng là khiến nhiều người phải đố kỵ, Liễu Thanh Địch cũng là người lòng dạ rộng rãi, miệng thì luôn nói Ninh Nghị tài học hơn người, nhưng thực ra trong lòng cũng ghen ghét, muốn tung lời thị phi. Đối với Ninh Lập Hằng, thời gian trước cô phụ có nói với cháu việc cho Tiểu Bội, Quân Võ bái hắn làm thầy, chiều nay cháu đã thấy mặt, không biết cô phụ có biết chuyện hai nhà Tô – Ô không?"
Hai người ngồi trong lương đình, Chu Ung kể chuyện, Khang Hiền bật cười. Trên thực tế, nói Chu Ung rất quan tâm chuyện này thì Khang Hiền không tin, từ nhỏ tới giờ việc dạy dỗ Tiểu Bội, Quân Võ thế nào phần lớn đều do Khang Hiền chỉ định. Lúc trước lão bảo để cho hai đứa bé bái Giang Ninh đệ nhất tài tử làm thầy, hắn cũng gật đầu, dù sao người ta cũng là đệ nhất tài tử, mà điều Khang Hiền nói thì khẳng định không sai, nhưng do hôm nay có chuyện nên hắn mới gọi là để tâm.
Người của hoàng gia đúng là rất quan tâm tới chuyện riêng tư cá nhân.
"Ha hả, hơn tháng trước, ta cũng hỏi Lập Hằng điều này, lúc đó hai nhà Tô - Ô còn đang tranh đấu Hoàng thương ầm ĩ, sau đó Tô gia bị người ta hất cẳng, hắn còn giận dữ mà viết bài thơ “Rót rượu mời Bùi Địch”, ta vốn cho rằng hắn buồn bực, chuyện không dễ giải quyết, kiểu gì cũng phải tìm ta xin giúp đỡ, nhưng đợi mãi không thấy. Sau này đôi bên có gặp nhau trong nhà Tần lão, hắn cũng tâm sự, có chút không yên lòng nhưng lại không muốn mở miệng nhở vả, thực đúng là làm cho người ta tức giận..."
"Nếu là như vậy thì người này đúng là có vài phần ngạo khí."
Chu Ung gật đầu nói:
"Nhưng hình như cô phụ khá thân với Ninh Nghị thì phải? Còn có cả... Tần lão?"
Hắn nhớ Ninh Nghị mới chỉ là một người chừng 20 tuổi đầu, vốn chỉ nghĩ cô phụ tán thưởng tài hoa của hắn, ai ngờ lúc này nghe kể chuyện mới biết hai người giao tình không bình thường.
"Ha hả, vốn là bạn đánh cờ, giao tiếp không nhiều nhưng sau đó Lập Hằng có giúp ta một đại ân, cho nên muốn báo đáp mà thôi."
Khang Hiền nghiêm túc gật đầu, sau đó mới cười ra thành tiếng:
"Nhưng mà sau đó mới biết, đây không chỉ là ngạo khí. Lúc đó ta cũng hỏi, bằng vào giao tình giữa hai người chúng ta, mở miệng nhờ một việc mà cũng khó khăn như vậy sao? Việc này có liên quan tới thanh danh của hắn, cũng có ảnh hưởng cực lớn với Tô gia, ta vốn định ra tay giúp hắn một lần, ai ngờ sau đó hắn nói một câu làm ta phải cân nhắc lại, ha hả..."
Trong lòng cảm thấy thú vị, lão cười rất hài lòng, Chu Ung nhíu mày:
"Một câu nói?"
"A, vải đã phải màu."