Tránh ra một chút, né đầu ra, đừng đẩy đệ..."
"Nói nhỏ thôi."
"Không sao đâu, bên kia không nghe được..."
Tiếng nói rất nhỏ mà rõ.
Buổi chiều hôm nay, một cậu nhóc và một thiếu nữ trốn sau cái cột từ trên tầng ba nhìn xuống.
Đây là khu vực nằm cạnh chợ Đông, thích hợp với những hoạt động giải trí, thanh lâu cũng nhiều mà quán trà tửu lâu cũng san sát, những mái hiên cong vút chạm vào nhau như khiêu khích. Con đường bên dưới không rộng nhưng có khá nhiều người bán hàng rong mở quán, bán đủ loại đặc sản, món ngon, trong tửu lâu, quán trà bên cạnh thường có nhiều người vào xem hát hoặc nói chuyện. Đứng trên tầng 3 của Hương Noãn trà lâu, một trong những trà lâu nổi danh nhất Giang Ninh, có thể quan sát xung quanh, nhìn xuống đường phố, thế nhưng phòng ở tầng này rất đắt, thường dùng cho những người có thân phận địa vị. Lúc này, trong một gian phòng có một cậu nhóc và một thiếu nữ mặc trang phục hoa lệ, khí tức sang trọng quý phái vượt xa người bình thường, không biết đang lén lút đứng sau cây cột nhìn, bàn gì đó.
"A a a a... hắn lại rót trà cho đối phương, nhất định là đang nói gì đó không tốt..."
"Sắc mặt tên kia kỳ quái thế, lúc đỏ lúc trắng..."
"Nham hiểm, chắc chắn đang giả ngu giết người, tên Ô gia kia bị chọc cho tức chết rồi..."
"Tỷ tỷ bình thường chẳng bị thầy chọc giận là gì... Á, đệ không nói nữa, đệ sai rồi..."
Thiếu nữ nhỏ trợn mắt nhìn em trai mình.
Trên một quán trà đối diện có hai người đàn ông đang ngồi nói chuyện. Không lâu sau, một người đứng dậy rời đi, một người cúi đầu đọc sách, viết vẽ gì đó. Hai chị em ở quán trà bên này đang tính xem có nên tới chào hỏi hay không.
"Chắc là đang viết cái gì đó rất thú vị..."
Cậu nhóc chống cằm vào lan can tự nhủ.
Cô bé không nói gì, đột nhiên giật mình vì một giọng nói ở sau lưng:
"Ai? Người kia là ai?"
Hai đứa bé vội vã quay đầu lại, đã thấy không ít người vô thanh vô tức xuất hiện ở sau lưng. Người đang cúi đầu nhìn họ là một người đàn ông trung niên, chừng 40 tuổi, mặt chữ quốc (vuông), để chòm râu dài ba tấc, uy nghiêm nhưng phúc hậu, trên mặt nở nục cười. Bị người này hỏi, cô bé Chu Bội nháy mắt, lầm bầm cái gì đó, cậu nhóc Chu Quân Võ im lặng, có lúc há miệng định nói rồi lại lắc đầu rất nhanh. Người đàn ông trung niên kia vừa cười vừa kinh ngạc.
"Không thể nói..."
"Không, bọn con đâu có quen."
Quân Võ nhe răng cười, chị gái Chu Bội ở bên cạnh vốn đang nhìn ngó xung quanh nghe em trai mình nói vậy thì lập tức nghiêm nghị. Người đàn ông kia gật đầu "à" một tiếng, sau đó đưa mắt nhìn sang quán trà đối diện:
"Nhưng mà, vi phụ thấy người trẻ tuổi này là một nhân tài, muốn kết giao một phen."
Nói đến đây, hắn bỗng nhiên nhớ tới điều gì đó, cúi người nói nhỏ vào tai của cô bé:
"Mà hai năm nữa Bội nhi cũng tới cuổi cập kê, lúc nãy có nhiều tài tử như vậy con không muốn vào, chẳng lẽ muốn cùng Quân Võ ở đây..."
"Không phải!"
Chu Bội bật thốt lên, sau đó ngẩn người, ảo não vỗ vỗ trán mình. Trung niên nam tử nở nụ cười, nhìn về phía đám người đứng sau lưng:
"Mọi người, ta không biết người bên kia là ai, mọi người có biết không?"
"Khởi bẩm vương gia, người này là rể Tô phủ, tên Ninh Nghị, tự là Ninh Lập Hằng."
Một lão giả chừng 50 tuổi chắp tay thấp giọng trả lời.
"A? Đệ nhất tài tử?"
Người được gọi là vương gia kia cũng ngẩn người, sau đó ngoái đầu nhìn lại, cảm thấy người kia còn quá trẻ. Đương nhiên, hắn cũng có hứng thú với cái danh hiệu đệ nhất tài tử này, sau một lúc liền nhìn con gái đứng bên cạnh, trong mắt có chút nghi hoặc, có chút tinh anh.