Đừng suy nghĩ nhiều, một khi làm lớn chuyện, Ô gia sẽ tránh không thoát khỏi chuyện xét nhà diệt tộc đâu..."
Giọng nói nhẹ nhàng vang lên trong quán trà, Ô Khải Long ngồi đó không biết nói gì cho phải. Vốn hắn đã rèn luyện ở trong thương trường nhiều năm, cũng không phải loại người bất tài, rất hiếm sợ hãi khi bị người khác đe dọa. Thế nhưng lần này lại khác, từ lúc vải phai màu tới hiện giờ, hắn đã biết Ninh Nghị là một kẻ mưu sâu khó lường, bây giờ đột nhiên bị đối phương dẫn vào một cái bẫy, nguy hiểm tăng dần, ung dung ném ra cái tội khi quân, xét nhà diệt tộc.
Sợ rằng chẳng mấy ai có thể bình thản khi bị dính líu tới chuyện này, hơn nữa gia tộc là nhân vật chính, bị tịch thu tài sản và giết cả nhà. Trước đây, Ô Khải Long chưa nghĩ tới sự nghiêm trọng của việc vải phai màu, nhiều lắm cũng chỉ nhận án phạt mà thôi, dù có dính líu một chút tới cái tội khi quân, nhưng thánh chỉ sẽ không vô duyên hạ xuống, đó cũng là một loại nguyên nhân mà hắn nghĩ Ninh Nghị già mồm đòi một phần ba gia sản. Nhưng mấy câu sau của Ninh Nghị đã mang hắn tới một khung cảnh chết chóc vô cùng đáng sợ.
Sắp chiến tranh rồi...
Liêu chưởng quỹ lên kinh là muốn giáng tội khi quân xuống đầu Ô gia...
Mấy thứ này kết hợp lại...
Ninh Nghị im lặng ngồi uống trà, đợi đối phương tiêu hóa được sự thực sau đó mới mở miệng bàn tiếp.
"Tô gia có thể làm Hoàng thương thì ở Giang Ninh rất nhiều nhà cũng có thể làm, trước kia, khi Ô gia đoạt Hoàng thương thì tử cục này đã định rồi. Kỳ hạn đầu tiên có thể hoãn nhưng tin vải phai màu nhất định sẽ xuất hiện."
Lúc này, hắn như nói toạc hết mưu kế do mình sắp đặt, đồng thời tỏ thái độ chẳng liên quan gì đến mình mở miệng đòi tiền, thậm chí vẻ mặt còn tỏ thái độ tiếc nuối vô cùng, hi vọng rằng không xảy ra chuyện giết cả nhà, tịch thu gia sản.
Hắn nói tiếp:
"Nhưng như thế sẽ không tốt, mọi người đều biết tình hình sẽ không còn nằm trong sự khống chế của Ô gia, dù Tô gia không chống đỡ được, dù chúng ta không thể ở kinh thành làm lớn chuyện thì các gia tộc khác cũng sẽ liên kết kéo Ô gia xuống bùn… Đương nhiên, Tô gia sẽ nhất định làm tới cùng. Tiếp đó là Ô gia bị trị tội khi quân, thị trường hỗn loạn, chúng ta lại tỏ thái độ có thể gánh vác một phần vải Tuế, muốn ra sức cho triều đình…. công việc của Tô gia lúc đó không cầu cũng tới."
"Cho nên, ta hi vọng trước kỳ giao hàng đầu tiên giải quyết xong mọi chuyện."
Ninh Nghị rót thêm nước trà cho mình, lắc đầu:
"Thời gian tuy gấp, nhưng cũng muốn bảo đảm Ô gia giao đúng thứ chúng ta cần, không cần quá tươm tất nhưng những thứ cần phải có, đương nhiên, Đàn nhi cũng sẽ không quá đáng..."