Buổi chiều đầu đông, ánh mặt trời ấm áp, bầu không khí khá căng thẳng.
"Quả nhiên... là ngươi làm..."
Thành thật mà nói, điều này cũng không nằm ngoài dự tính của Ô Khải Long, tuy rằng hắn cũng đã đoán người làm có thể là Ninh Nghị, Tô Đàn Nhi, nhưng cái hắn bất ngờ nhất là Ninh Nghị tự dưng nói một câu như vậy.
Suy đoán dù sao cũng chỉ là suy đoán, đoán rồi kiểu gì cũng phải có quá trình nghiệm chứng, hai hôm nay hắn cố gắng bắt chuyện với Ninh Nghị, bao gồm cả hành động lần này. Trong lúc hắn còn đang suy nghĩ xem dò xét thế nào, hoặc có thể từ hành vi của đối phương suy đoán ra chút đầu mối thì một khắc trước, khi nghe Ninh Nghị nói về chuyện phản ứng hóa học, kim loại rồi gì gì đó, hắn đã nghĩ là chuyện vải phai màu lần này quả nhiên có liên quan đến đối phương? Đây cũng là một nhận định trong quá trình dự đoán, nhưng không ngờ đối phương lại chẳng thèm vòng vo, trực tiếp bộc lộ, quá trình kiểm chứng thất bại.
Điều này vốn không hợp lý, thế cục đang tốt, tại sao lại chọn lúc này ngửa bài? Nó không đúng với lý thuyết cho lắm, cũng chưa phải là quyết định chính chắn cho lắm. Đầu chiều mùa đông, ngồi trong một quán nước, thuận miệng nói chuyện. Cảm giác kinh ngạc trong lòng Ô Khải Long tăng lên, mặc dù đã chuẩn bị trước tâm lý nhưng vẫn có một cảm giác hỗn loạn, buồn bực đến khó tả.
Nhưng mà, Ninh Nghị chỉ liếc mắt nhìn hắn một cái rồi cúi đầu, tự rót trà cho mình.
"Hình như huynh rất tức giận, sao vậy?"
Nói xong câu này, Ninh Nghị cầm chén trà uống một ngụm, thái độ rất là thản nhiên. Ô Khải Long lúc này đã nghiến chặt khớp hàm, răng kêu ken két.
Vì sao tức giận ư? Đương nhiên là bởi vì...
Bởi vì...
Hắn đột nhiên bật cười, quay đầu nhìn xung quanh, sau đó tựa lưng vào ghế nói:
"Quả nhiên là huynh làm... mọi người đều đã bỏ sót..."
Ninh Nghị lắc đầu, tỏ vẻ không quan tâm tới chuyện này:
"Tình hình Tô gia và Ô gia đến đã mức này, ai làm có khác gì nhau chứ… Tình hình bên đó thế nào?"
Không ngờ Ninh Nghị vẫn tỏ ra bình thản hỏi hắn tình hình thế nào, Ô Khải Long ngẩn người, sau đó bật cười:
"Tình hình thế nào chẳng nhẽ huynh không biết?"
"Không rõ lắm, khoảng thời gian này trong nhà loạn quá, hơn một tháng rồi ta chưa hỏi tới chuyện kinh doanh."
"Huynh..."
Ô Khải Long trợn mắt:
"Chưa hỏi tới?"
Mấy tháng trước, Hoàng thương đã bắt đầu có sự tranh đoạt, Tô gia chuẩn bị mất mấy năm lại trắng tay, tình hình lan rộng ảnh hưởng tới khá nhiều người, không biết bao nhiêu thương hộ vì thế mà buồn bã, vì thế mà vui sướng, thời gian chỉ mấy tháng nhưng số tiền phải tiêu cũng đã dùng tới hơn trăm vạn lượng. Trong thời gian này, đối phương cũng là một người quan trọng, có vai trò then chốt, vậy mà giờ lại ngồi đây nói là hơn một tháng rồi không hỏi tới tình hình kinh doanh?