Ánh mặt trời ấm áp, Tịch Quân Dục đi lững thững trong hành lang, sau đó hơi dừng lại rồi mới tiến vào một gian phòng, gật đầu với hai người bên trong.
"Trần chưởng quỹ, Vinh ký có phản ứng thế nào?"
Người được gọi là Trần chưởng quỹ tên là Trần Hữu Hòa, nghe Tịch Quân Dục hỏi, hắn lắc đầu:
"Bên Vinh ký vẫn khăng khăng tăng giá, họ muốn đòi bốn lượng hai."
"Đúng là ăn cướp mà."
Tịch Quân Dục cau mày, nhưng mà có lẽ do thời gian gần đây quen nghe tin xấu nên cũng không có phản ứng gì quá lớn, chỉ âm trầm ngồi xuống:
"Bên Lữ ký cũng đòi tới tận bốn lượng."
"Tôi đã nói điều này rồi, thế nhưng Vinh ký nói là đại lão gia gặp chuyện, nhị tiểu thư mà bị truất quyền thì Tô gia sẽ khó khôi phục như xưa, hàng hóa của họ sẽ lỗ vốn, do vậy phải đưa ra cái giá này."
"Nhị tiểu thư sẽ không bị truất quyền!"
Tịch Quân Dục dừng lại một chút:
"Tầm nhìn của Tô Dũ không ngắn như vậy, hắn sẽ cố chống hết sức, với năng lực của nhị tiểu thư, kiểu gì cũng có ngày đi lên!"
Hắn nói như đinh đóng cột, nhưng không khí trong phòng khá im lặng. Chuyện nhà mình thế nào, ai chẳng biết, tình hình lúc này đúng là không tốt, phòng hai, phòng ba đang liều mạng đẩy đổ phòng lớn. Dù là Tô Dũ thì hiện giờ cũng lực bất tòng tâm, lão nhân gia đã già rồi, không còn áp chế được quá nhiều người. Công việc kinh doanh của phòng lớn gần đây bị ảnh hưởng khá nhiều, chủ yếu là quanh khu vực Giang Ninh, do bắt buộc phải sản xuất cho nên một số thương hộ làm nhiệm vụ cung tiêu nhân dịp tăng giá, tất cả còn đang đàm phán. Do Tô gia khá cứng miệng nên thái độ bên kia vẫn là trông chờ, nhưng ảnh hưởng đã có, lợi nhuận phòng lớn bị giảm đi 2 phần, nhưng đó không phải điều đáng sợ, đáng sợ nhất là phương hướng phát triển sau này.
"Mẹ nó... Một bước sai là chết cả đám..."
Tịch Quân Dục mắng một câu, âm trầm lắc đầu, bắt đầu xử lý công việc trên bàn, sắp xếp một số loại hóa đơn. Hai chưởng quỹ bên cạnh cũng nghiêm túc, Trần Hữu Hòa lắc đầu:
"Nếu không phải chúng ta sơ sẩy trong chuyện Hoàng thương..."
Nói tới đây thì không ai nói gì nữa, nhưng ai cũng biết câu này ám chỉ điều gì. Gần đây có một số lời đồn bắt đầu lưu truyền trong Tô gia, chủ yếu là do ảnh hưởng của việc mất Hoàng thương nên bắt đầu lan rộng.
Có nhiều chuyện đám chưởng quỹ có thể tự giải quyết, nhưng cũng có không ít chuyện phải cần tới người xử lý toàn cục. Vốn chuyện cải tiến máy dệt, nghiên cứu loại vải mới do Tô Đàn Nhi tự mình phụ trách, nhưng sau khi nàng bị bệnh, người khác làm thay nên có vấn đề xảy ra. Trong mắt mọi người, nếu không phải khoảng thời gian đó Ninh Nghị quá mức nóng lòng đẩy nhanh việc nghiên cứu vải hoàng kim, thì sẽ chẳng có chuyện gì xuất hiện.
Nếu như khoảng thời gian đó do Tô Đàn Nhi quản lý, cấp cho bọn họ sách lược phát triển thì khẳng định tính bảo mật sẽ cao hơn, chẳng ai có thể nhòm ngó được.
Nhưng Ninh Nghị lại khác, hắn không hiểu ngành vải, cũng không hiểu người trong xưởng, Chu chưởng quỹ, Bạch chưởng quỹ vừa phải chịu trách nhiệm bảo mật, vừa phải chịu trách nhiệm đẩy mạnh tuyên truyền, kiểu gì chẳng sinh ra sơ hở, Ô gia nhân cơ hội mà vào.
Chuyện này khiến cho mọi người tương đối bất mãn, mọi việc họ đã làm xong hết rồi, kết quả là bại trận vì một thằng nhóc. Kinh nghiệm, tất cả mọi chuyện đều là vấn đề kinh nghiệm, nếu lúc đó chọn một chưởng quỹ nào đó quản lý cục diện thì đã không xảy ra vấn đề như vậy.
Khi mất rồi, tên thư sinh kia còn viết cái gì mà "Đầu nạc biết nhau còn giữ miếng", đúng là mất mặt...
Trước kia mọi người còn cho rằng cách nghĩ này có mấy phần không đúng, mọi việc quá bất ngờ, thất bại cũng là sự việc không lường trước được. Nhưng không hiểu ở đâu, trong vòng nửa tháng nay tin đồn kiểu này lan rộng, có khá nhiều người bắt đầu mắng chửi Ninh Nghị thậm tệ. Tịch chưởng quỹ ban đầu còn biện hộ một vài câu, nhưng lúc này chỉ còn cách buồn bực im lặng, trong mắt đám người Trần chưởng quỹ, hành động biện hộ của Tịch Quân Dục không được thức thời cho lắm, có một chút thất thố.
Giang phòng trở nên im lặng, chỉ còn lại tiếng lách cách của bàn tính. Trong im lặng, Tịch Quân Dục nhìn sang bên cạnh, ánh mắt vừa nãy có chút tức giận thì giờ đã trong veo.
Đại khái mọi việc đã được chuẩn bị xong xuôi, nửa tháng nữa sẽ họp họ, lúc đó Tô Đàn Nhi mất chức, dư luận sẽ được đẩy tới đỉnh điểm nhất. Nếu như đám người của phòng hai, phòng ba đứng ra chỉ trích sẽ kích thích tâm lý căm phẫn của Tô Đàn Nhi, nhưng nếu như người bên mình cũng nói như vậy, thì nàng sẽ chán chường, không tránh khỏi giận chó đánh mèo. Tính tình con người đơn giản chỉ là như vậy.
Sau khi mất Hoàng thương, Tô gia như một cái nồi lẩu, hỗn loạn vô cùng, tin đồn loại nào cũng có. Chẳng ai biết những loại tin đồn có liên quan tới Ninh Nghị này đều do một tay hắn đạo diễn, không cần phải tuyên truyền rộng rãi, chỉ cần trong lúc nói chuyện châm thêm vài câu ẩn ý để người khác tự suy nghĩ, tự hiểu là vấn đề sẽ được tự động triển khai. Mặt khác, hắn còn kích động tâm lý "không sai gì tại sao lại thua", cảm giác bị oan uổng, bị đèn nén… trong lòng mỗi người… Trong khi đó, hắn chỉ dùng thân phận một người đứng ngoài nhìn tất cả, thậm chí còn nói giúp Ninh Nghị một phen, đương nhiên, hiệu quả của những lời nói này đều mang lại hiệu quả không tốt cho Ninh Nghị.