Lúc rời khỏi tửu lâu về nhà cũng là lúc trời tối hẳn. Khu nhà Ô gia trong ngoài đèn đuốc sáng trưng, trong khoảng nửa tháng nay, bầu không khí hân hoan đã giảm bớt, nhưng sự vui sướng trong lòng đám hạ nhân vẫn còn, có lẽ chỉ có những người có địa vị cao trong nhà mới mơ hồ cảm thấy có gì không đúng. Bước vào cổng, có một hạ nhân cẩn thận đi tới.
"Đại thiếu gia đã về, nửa canh giờ trước, Nhị thiếu gia và lão gia đã về đến nhà, ngoài ra còn có Tam gia, Ngũ gia, Lục gia, Lạc chưởng quỹ, Nhiếp chưởng quỹ cũng đã tới, mọi người đang ở đại sảnh nghị sự."
Ô Khải Long gật đầu, im lặng đi tới bên kia nhưng chỉ mới đi tới hành lang đã nghe ầm một tiếng, một chén trà vỡ tan tành.
"Việc này không giải quyết được? Mới có ba ngày mà đã nói không giải quyết được ư?"
Người đập chén trà chính là phụ thân hắn - Ô Thừa Hậu, đã nhiều năm rồi, rất ít khi lão ở trong tình trạng mất kiểm soát như vậy. Có lẽ việc lần này quá nghiêm trọng, xảy ra lại bất thình lĩnh khiến cho mọi người có cảm giác không kịp trở tay. Bị dính đòn cảnh cáo một cách bất ngờ, ai cũng có chút lúng túng. Trong đại sảnh, phụ thân hắn lúc này đang nói với Ngũ thúc. Kỹ thuật nhuộm bình thường do Nhiếp chưởng quỹ phụ trách, nhưng người quản lý cao nhất vẫn là Ngũ thúc. Lúc này, họ đang bàn luận về phương án cứu chữa.
"Thế nhưng... đúng là không giải quyết được. Chúng ta đâu có nghiên cứu ra cách nhuộm đó, có trong tay cũng mới chỉ hai tháng, các vị sư phụ trong nhà cũng đã nghiên cứu thay đổi, nhưng nó quá khó, thay đổi một chút là làm cho màu sắc biến dạng. Bây giờ... cũng chưa dám chắc là thất bại hoàn toàn, nhưng nếu may mắn..."
Ngũ thúc Ô Thừa Khắc lúc này rất bối rối, khó chịu. Ô Khải Long bước vào phòng, Ô Thừa Hậu phất tay, ý bảo hắn ngồi xuống bên cạnh, tiếp tục quay lại nói chuyện với Ngũ thúc.
"... may mắn?"
"Đúng, Tô gia nghiên cứu mấy năm trời mới ra được phương pháp này, chúng ta có biết chút gì đâu, Trần sư phụ nói... có lẽ chỉ có thể dựa vào may mắn..."
Trên thương trường, khi gặp vấn đề khó khăn không giải quyết được, mọi người thường hay nói trông chờ vào sự may mắn. Ô Thừa Hậu nghe vậy thì trợn mắt, mọi người trong đại sảnh im bặt.
Một lúc lâu sau, Ô Thừa Hậu mới chép miệng, lui lại ngồi xuống ghế:
"Nếu nói như vậy thì hình như vấn đề không phải ở chúng ta, chúng ta... đã bị họ đâm một đao?"
Trong đại sảnh không ai dám nói, không ai dám đưa ra kết luận kiểu này. Có thể mọi người đều nghĩ đến, nhưng mà sự thật nếu đúng như vậy thì cái giá phải trả quá đắt, vô cùng đáng sợ. Trong im lặng, Lạc Mẫn Chi lắc đầu:
"Việc này có nhiều điểm kỳ lạ, khó có thể lý giải, nếu thực sự là do Tô gia bày trò, họ đoạt luôn Hoàng thương chẳng phải tốt hơn sao. Tô Đàn Nhi phải tổn hao tâm huyết mấy năm mới nghiên cứu ra được, với lại bây giờ ai chẳng thấy Tô gia đang sứt đầu mẻ trán, nếu thực sự họ có âm mưu thì một tháng rưỡi vừa qua, họ đã hành động rồi. Tôi cùng với Tam gia, Nhiếp chưởng quỹ đều nghĩ tới chuyện này, cũng đã bàn bạc một vài lần, nếu có âm mưu mà hai tháng qua đi không triển khai gì, Tô gia thực sự là quá phiêu lưu..."
Ô Thừa Viễn, đứng hàng thứ 3 trong Ô gia gật đầu:
"Lạc hiền đệ nói rất đúng, vốn chúng ta không định tranh với Ô gia nhưng hai tháng trước chúng ta mới quyết định. Nếu thực sự Tô gia có một phương pháp nhuộm khác... Bảo Tô gia có âm mưu cũng được, nhưng họ làm sao có thể biết được chúng ta quyết định lúc nào. Bảo bọn họ kín kẽ bí mật ư, ta không tin, Tô Đàn Nhi không có năng lực này, ngay cả Tiết Duyên vốn nổi tiếng là đa mưu túc trí cũng không được..."
"Nhưng dù thế nào tình hình của chúng ta hiện giờ rất không ổn..."
Ô Khải Long từ khi bước vào phòng không nói gì, nhưng chỉ nhìn cũng nhận ra được tâm tình hắn không tốt nên thỉnh thoảng đưa mắt nhìn mọi người trong phòng. Ô Khải Hào nhìn huynh trưởng vài lần, lúc này cũng mới thở dài, bắt đầu nói.
"Nếu chuyện đã tới mức này, chúng ta nên lo lắng cách giải quyết thì hơn. Hôm nay cháu và phụ thân đã tới gặp Đổng đại nhân, việc hoãn ngày giao hàng không thành vấn đề, nhưng phiền phức là một khi chúng ta đã đề nghị hoãn thì phải có công văn chính thức, Đổng đại nhân căn cứ vào đó mới phê chuẩn được. Tin Ô gia xảy ra chuyện mà truyền đi, tình hình thế nào rất khó nói. Hiện chỉ còn 10 ngày nữa là tới kỳ hạn giao hàng, trong mười ngày này nhất định phải nghĩ được cách ứng phó."