Thời tiết chuyển lạnh nhưng cuộc sống mỗi ngày của Ninh Nghị chẳng thay đổi so với trước là mấy.
Sáng sớm hắn chạy bộ tới bờ sông Tần Hoài, ngồi nói chuyện với Nhiếp Vân Trúc, thỉnh thoảng lại đi linh tinh, buổi chiều đến tổng điếm Trúc ký uống trà nghe hát. Khoảng thời gian này, hắn cứ gặp mặt Nhiếp Vân Trúc là có một cái bóng đèn theo đuôi. Đúng ra phải nói là ngồi bên cạnh, Nguyên Cẩm Nhi bỏ hết mọi việc ngồi cạnh hắn nghe Nhiếp Vân Trúc đàn hát. Vốn Ninh Nghị cảm thấy quan hệ giữa hắn và Nhiếp Vân Trúc đã được làm rõ, phát triển theo hướng không thuần khiết là vừa, ai ngờ… Ninh Nghị cứ thầm tiếc mãi.
Đương nhiên, lui lại một bước thì cũng khá thoải mái, người bình thường làm sao có diễm phúc được hai hoa khôi ngồi bên cạnh. Vân Trúc đàn hát được xưng là nhất tuyệt, thỉnh thoảng Nguyên Cẩm Nhi hứng thú múa một bài cũng là chuyện bình sinh hiếm gặp. Nhưng Nguyên Cẩm Nhi nhất định không cho hắn chiếm chút tiện nghi như vậy, nàng cứ như một cô nhóc ngồi chống cằm nhìn Ninh Nghị, tinh thần có vẻ vui thích, càng ngày Ninh Nghị càng thấy cô ta giống một tiểu hòa thượng. Khi Nhiếp Vân Trúc đi bưng trà hoặc mang điểm tâm, cô ta không đi theo mà cứ kè kè bên cạnh Ninh Nghị, nghiêm nghị vô cùng, rất là đáng ghét.
Vì thế, khi Nhiếp Vân Trúc rời đi, hai bên đã châm chọc, khiêu khích nhau vài lần, việc trợn mắt phùng mồm là không thể thiếu.
"Hay là múa một bài đi, cô nàng."
Ninh Nghị đang bực với cô gái này nên cố tình dùng từ ngữ không trong sáng một chút.
"Không múa, tôi ngồi đây nghe Vân Trúc tỷ hát... Làm người biết đủ mới tốt, huynh biết mỗi khi tôi múa ở Kim Phong lâu, khách nhân phải nộp bao nhiêu tiền không?"
Ninh Nghị quay đầu trợn mắt, không chấp nhặt cô gái ương ngạnh. Gần đây Tô Đàn Nhi giao cho hắn chìa khóa, nên hắn có thể thoải mái làm đồ mặt trắng tiêu tiền, tuy nhiên tiêu nhiều cũng không ổn:
"À, cô làm như vậy là không được, người xấu nhân duyên cũng xấu..."
"Làm gì có người xấu nhân duyên cũng xấu, huynh không phải tự xưng chính nhân quân tử kết bạn với Vân Trúc tỷ hay sao? Vậy mà kết quả thế nào, huynh được một tấc lại cứ một lấn một tấc, làm chuyện xấu xa, tôi không đồng ý. Huynh đúng là đồ xấu xa, trong nhà có thê tử rồi mà còn mè nheo, có định bỏ vợ lấy Vân Trúc tỷ không?"
"Thành thật mà nói vấn đề này rất khó."
Ninh Nghị suy nghĩ một chút, sau đó nhìn con sông bên cạnh nói:
"Rất nhiều vấn đề, hơn nữa đàn ông vốn là không tốt, luôn ăn bát nhìn nồi..."
Đây vốn là lời mà Nguyên Cẩm Nhi định nói, giờ thấy Ninh Nghị chẳng biết xấu hổ nói ra thì trợn mắt há mồm, có vẻ tức giận, may mà nàng cũng là người từng trải, biết kiềm chế, ực một cái liền tỏ vẻ tự nhiên, bĩu môi nói:
"Đúng vậy, đúng vậy, thế mới không cho huynh ăn."
Ninh Nghị nhìn nàng với ánh mắt xấu xa:
"Ta vốn không thèm ăn lắm, nhưng mà cô cứ ngồi đây lải nhải, bỗng nhiên giờ ta lại muốn ăn, làm sao bây giờ..."
"Vậy xem ai lợi hại hơn ai..."
Nguyên Cẩm Nhi liếc mắt đưa tình với Ninh Nghị, đôi mắt lúng liếng, vô cùng đáng yêu, Ninh Nghị nở nụ cười:
"Ngàn ngày làm trộm thì được, nhưng ngàn ngày phòng trộm thì rất khó."
"Hừ."
Nguyên Cẩm Nhi không muốn nghe câu này, xoay mặt sang một bên, vẫn tiếp tục ngồi với Ninh Nghị nghe hát. Nàng tỏ thái độ lợn chết không sợ nước sôi, nhưng đợi tới khi Ninh Nghị rời đi, nàng liền quấn quít lấy Vân Trúc liều mạng tố cáo. Chỉ là Vân Trúc làm sao tức giận vì chuyện này được, Cẩm Nhi bí quá đành nói Ninh Nghị thừa nhận mình ăn bát nhìn nồi, Vân Trúc bật cười không nói, thậm chí còn hứng thú hỏi huynh ấy nói như vậy à, nghiễm nhiên thừa nhận chuyện "Huynh ấy muốn ăn thật sao?", Cẩm Nhi bực mình trợn mắt.
Thực ra Ninh Nghị cũng không quá để ý chuyện này, là một người đàn ông, thấy cái đẹp ai mà chẳng thích, nhưng phải biết thích người nào, không thích người nào. Nhiếp Vân Trúc xinh đẹp mỹ lệ, tính tình nhu thuận, ngoài mềm trong cứng, vô cùng hấp dẫn. Việc đã tới mức này, có phát triển thêm cũng chẳng sao, nếu như hôm ở bờ sông Nguyên Cẩm Nhi không xuất hiện thì làm tới luôn cũng được.
Mấy ngày nay hắn không để tâm vào chuyện này nhiều lắm, vì có chuyện khác quan trọng hơn cần quan tâm.
Còn về phía Nhiếp Vân Trúc, nàng chỉ muốn hưởng thụ nhiều hơn cái cảm giác yêu đương này với Ninh Nghị. Công tâm xem xét, ở thời đại này cũng có một chút lãng mạn, được người đời truyền tụng là tình yêu trung trinh, nhưng đó chỉ là hình thức, thực tế khác nhiều.
Ninh Nghị có thể khiến người khác cảm nhận được tình yêu hắn dành cho đối phương, đây mới là điều cực độ "cổ quái", phong cách hành sự "một mình" đã để lại ấn tượng khá sâu với đối phương. Lúc trước, hắn bị Nhiếp Vân Trúc cho một bạt tai nhưng không để ý, thậm chí còn ở lại nói chuyện với nàng, hắn còn ngủ gục ngay khi Nhiếp Vân Trúc đánh đàn, chẳng thèm quan tâm tới cái gì gọi là tài tử phong nhã.
Tuy rằng hắn có phần thoải mái, nhưng không vô lại hoặc vô nguyên tắc. Tới bây giờ, hắn vẫn giữ cho mình khí chất và phong độ riêng, chỉ là phong cách hành sự có phần bất chấp quy tắc mà thôi. Đương nhiên, mỗi người mỗi ý, không phải ai cũng thích được, ví như tiểu cô nương Chu Bội thì lúc nào cũng nghĩ, cái ông thầy Ninh Nghị này đúng là mất hình tượng, thiếu uy nghiêm.
Thời gian Ninh Nghị ngồi ở tiểu lâu cũng không nhiều, buổi sáng hắn đi dạy, không thì mang theo hai chị em họ Chu tới phòng thí nghiệm, chỉ bảo một vài thứ, nghiên cứu một vài loại hóa chất, hoặc là đi mua sắm với Tiểu Thiền, ăn vặt, đến nhà Tần lão chơi cờ nói chuyện. Cửa thành đã mở, hậu quả do lũ lụt gây ra đã được giải quyết tốt, một khi bãi bỏ lệnh cấm rượu, hắn sẽ cho Trúc ký bán rượu mạnh.