Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chẳng phải chỉ có một vài tấm vải trong nhóm đầu tiên là xảy ra vấn đề thôi sao..."
"Quay về rồi nói, vốn mọi người đều cho rằng chỉ có một vài tấm trong nhóm đầu tiên là xảy ra chuyện, những tấm vải không tốt đã được Tần quản sự phân loại để trong kho hàng. Cũng bởi vì sợ ngày giao hàng xảy ra vấn đề nên ngày nào ông ấy cũng vào xem, ban đầu không ai phát hiện gì... à, thực ra không phải, nghe nói mấy ngày nay tinh thần của Tần quản sự không được tốt cho lắm, hôm nay xảy ra chuyện mọi người mới đoán là rất có thể sau khi phát hiện ra chuyện vải phai màu, Tần quản sự luôn để tâm chú ý, mấy ngày trước tình hình chưa rõ ràng nên thái độ ông ấy thất thường, ngày nào cũng vào xem, cũng không dám nói lung tung, sợ rằng… trong tim vẫn hi vọng chút may mắn, nhưng không ngờ số lượng vải phai màu ngày một tăng, Tần quản sự cũng biết xảy ra chuyện lớn rồi..."
"Việc này..."
Trong xe ngựa, Ô Khải Hào nhíu mày, tay trái nắm chặt thành quyền giống như định đấm ra:
"Tại sao không nói sớm..."
Hỏi thì hỏi vậy nhưng câu trả lời thế nào trong lòng hắn đã biết rõ.
"Đã phong tỏa tin tức chưa?"
"Khi phát hiện là lập tức phong tỏa liền, số người biết không nhiều, chỉ là sức khỏe của Tần quản sự không tốt, đã gọi đại phu tới khám rồi..."
"Tần bá bá... đúng là đã làm hết sức rồi..."
Ô Khải Hào cau mày, chỉ biết than thở một câu. Hôm nay hắn được gia đinh chạy tới thông báo tình hình nên chưa biết hết đầu đuôi câu chuyện, chỉ tự kết hợp việc vải phai màu mấy hôm trước với chuyện hôm nay, trong lòng khá hốt hoảng, lo lắng. Hiện giờ hắn không dám tưởng tượng gì cả, chỉ hi vọng tình hình không quá xấu, có thể kịp sản xuất một lượng vải khác bù vào chỗ trống.
Vén rèm xe lên nhìn, hắn thấy cũng sắp đến kho hàng nhà mình, đột nhiên hắn nhìn thấy một cái biển hiệu của hãng vải Tô thị. Mấy hôm nay, cứ nhìn tấm biển này hắn lại thấy buồn cười, ngày thường nếu ngồi cùng người khác chắc chắn họ sẽ bàn tán một phen. Đối phương "khách quan" phân tích tình hình của Tô thị trong tương lai ra sao, lợi ích bị xói mòn thế nào, hắn sẽ ở bên cạnh lắc đầu cười cười, không bình luận gì cả, tự hưởng thụ cảm giác thành tựu. Là một trong những người thừa kế Ô gia, hắn biết cảm giác đứng trên đỉnh núi nhìn thiên hạ là thế nào, mấy lời bàn luận của thiên hạ hắn chưa để trong lòng. Nhưng vào lúc này, hắn buông mành, một cảm giác phiền muộn từ đáy lòng bốc lên.
Không thể liên quan tới họ được, đã hơn một tháng rồi mà...
Trong lúc suy nghĩ, xe ngựa đã chạy tới kho hàng. Tới cửa, hắn gặp xe ngựa của Lạc Mẫn Chi, bắt chuyện, hắn nhận ra sự lo lắng trong mắt đối phương. Hai người không nói nhiều, tranh thủ thời gian vào trong, xưởng nhuộm bên cạnh vẫn còn làm việc với khí thế ngất trời, vải hoàng kim vàng rực bay phần phật trên không trung, trông như chẳng có việc gì xảy ra. Trong xưởng nhuộm, đám công nhân đang bê lu thuốc nhuộm ra ngoài, một gã quản sự ở bên cạnh kêu lớn: