Nhóm vải đầu tiên do Ô gia dệt đã xuất xưởng...
Từ xưa tới nay, ngành dệt Giang Ninh đã có không ít nhân vật chói sáng, có một số người tồn tại đỉnh cao, được người khác ngưỡng vọng với tài năng xuất chúng. Thế hệ mới đang dần nổi lên, với những gương mặt điển hình như Tô Đàn Nhi, Tịch Quân Dục, hai huynh đệ Ô Khải Long, Ô Khải Hào, thậm chí là Ô Thừa Hậu, Tiết Thịnh và cả Tô Dũ của thế hệ trước. Họ phải trải qua nhiều vất vả hi sinh mới có được thành tựu, địa vị như ngày hôm nay.
Những người này họ có thể sống và làm việc ở nhiều nghề, nhiều lĩnh vực, nhưng cũng có một số người chỉ tinh thông kỹ thuật mà tạo nên danh tiếng, nổi bật nhất chính là người sáng tạo ra kỹ năng Lạc Thần Châm của Ô gia.
Ô gia Lạc Mẫn Chi là một trong những nguyên lão quan trọng nhất của Ô gia, cũng như của ngành vải Giang Ninh. Năm nay hắn mới 40 tuổi nhưng đã một tay gần như đẩy kỹ thuật dệt của Ô gia lên vị trí đứng đầu Giang Ninh. Những năm gần đây, Tô gia, Tiết gia, Ô gia tuy mỗi nhà đều có sở trường riêng, nhưng tương đối mà nói, kỹ năng của hai nhà Tô, Tiết chưa đủ để đánh bại Ô gia, vẫn còn kém một bậc.
Vị quản sự này không còn quản lý nhiều công việc làm ăn, bình thường hay tới thanh lâu, uống rượu, tính cách tuy có chút phóng đãng nhưng mà chẳng sao, Ô gia cho hắn tất cả những gì hắn muốn, chỉ cần hắn duy trì vị trí đứng đầu kỹ thuật dệt của Ô gia ở Giang Ninh là được rồi. Thế nhưng, gần đây hắn là người bận nhất, nhiều việc nhất.
Là quản sự được trọng dụng nhất của Tô gia cho nên Hoàng thương, xưởng dệt, kho hàng đều do một tay hắn lo liệu và quản lý. Chuyện này đối với hắn là trách nhiệm, chứ không phải là vinh dự, bởi vì ở phương diện kỹ thuật, phương pháp nhuộm thế nào đã có, việc hắn cần làm là trông coi quá trình chế tạo vải vóc, kiểm tra nghiêm ngặt sau đó đưa vào cất giữ trong kho, chuẩn bị cho chuyến hàng đầu tiên tới Biện Lương.
Nhìn thì trách nhiệm nặng nề nhưng Ô gia có rất nhiều người phụ hắn, Lạc Mẫn Chi chỉ là người quản lý cao nhất, bởi xưởng nhuộm, kho hàng đều đã có quản sự khác phụ trách, mỗi ngày Lạc Mẫn Chi chỉ tới đây quan sát, nhòm ngó, thời gian còn lại cho con trai trưởng của mình là Lạc Hạ trông coi, hắn đi lôi kéo quan hệ với các chưởng quỹ, quản sự khác, chuẩn bị cho con trai mình tiến vào tầng lớp lãnh đạo của Ô gia.
Lạc Hạ chưa kế thừa được hết kỹ năng thiên phú của cha mình, nhưng với tâm lý sùng bái cha mình từ nhỏ, hắn cũng học được khá nhiều, sáng tạo thì chưa đủ nhưng giữ gìn, bảo tồn kỹ năng thì có thừa. Từng bước học tập, từng bước phấn đấu làm một chưởng quỹ, cuộc sống của hắn không có vấn đề gì phải lo lắng, huống chi Ô gia đang phát triển với quy mô lớn, thời cơ cho hắn cũng tới rồi.
Lần này được phụ thân giao trọng trách, hắn lập tức phấn đấu hết mình, cố gắng hơn người khác gấp bội… đồng thời cũng duy trì mối quan hệ tốt với các chưởng quỹ, quản sự khác để chuẩn bị. Ngày nào hắn cũng đi kiểm tra cẩn thận một lần, cho nên vấn đề chất lượng không có gì đáng nói.