Bên bờ sông thơ mộng, cảnh tượng này lạc vào trong ý thu tạo nên sự nhẹ nhàng, yên tĩnh, bốn môi chạm nhau một cách đơn giản mà khiến Ninh Nghị ngẩn người, hai mi của cô gái chớp chớp, sau một lát, nàng ôm chăn lui lại phía sau một bước, đỏ mặt, cúi đầu nhưng hai mắt lại mở to.
"Vân Trúc... Vân Trúc không biết làm gì cả, chỉ biết đàn mấy khúc, hát mấy bài, ngoài ra... ngoài ra chỉ có thể như vậy..."
Nàng cười cười, sau đó lại cúi đầu.
"Nghe thấy chuyện Lập Hằng mấy ngày nay rồi, sốt ruột không biết làm gì cả, huynh lại không tới đây nên muội càng lo lắng, bây giờ thấy huynh không sao, muội rất vui… Thế nhưng muội cũng biết, gặp chuyện như vậy dù lòng của Lập Hằng có rộng rãi bao nhiêu cũng sẽ không vui,... á..."
"Làm như nàng rất mạo hiểm..."
Ninh Nghị khẽ thở dài, sau đó đưa tay áp vào má trái của nàng, Nhiếp Vân Trúc vô ý thức rụt cổ, ánh mắt hơi luống cuống. Qua một lúc nàng mới hơi sợ nghiêng đầu, để gương mặt tới gần bàn tay kia hơn, cảm nhận sự vuốt ve êm ái. Ninh Nghị cúi đầu, bật cười phức tạp.
"Ở nhà mấy hôm nay đúng là rất phiền..."
"Một đám người suốt ngày ầm ĩ, khói súng khắp nơi, oán khí ngập trời..."
"Đúng vậy, xem ra ta rất đáng thương..."
"Là kẻ ăn hại phá hỏng chuyện làm ăn..."
"Là một tên xấu xa..."
"Bị người ta chơi xấu sau lưng mà lại coi đối thủ là một đám ngốc..."
"Ha hả, chuyện này..."
Đã qua một lúc rồi mà Ninh Nghị vẫn cảm thấy thú vị lắc đầu:
"A..."
Nhiếp Vân Trúc cầm chăn đứng đó, mặt áp vào tay đối phương cảm nhận hơi ấm, vốn nàng không dám ngẩng đầu, nay lại cảm thấy kỳ quái, ánh mắt hơi hé nhìn Ninh Nghị. Trong ánh mắt, bóng người kia bước tới gần, sau đó đôi môi bị chặn lại.
"Ư..."
Thân hình nàng lui lại, dán lưng vào tường gỗ phía sau, trong ánh mặt trời, cái bóng của Ninh Nghị che phủ người nàng, tuy cách một làn chăn mỏng mà hai cơ thể vẫn nóng rực. Ninh Nghị vòng tay ôm lưng của nàng kéo lại. Trong tiếng xào xạc của lá cây, những tia sáng lấp lánh của mặt trời, nàng hiểu trái tim mình đang vui sướng.
Thoáng tỉnh táo, nàng nhận ra nếu không có bức tường phía sau thì nàng đã ngã xuống sân, Ninh Nghị đang ôm nàng, đôi môi hơi rời, ánh mắt nhìn nàng, miệng nở nụ cười. Nụ cười kia có chút cổ quái, cũng có vài phần thích thú. Chỉ là lúc này Nhiếp Vân Trúc không thể hỏi tại sao lại vậy, thân hình hai người lúc này dính sát vào nhau, ngực phập phồng, trái tim đập như trống, nhảy thình thịch. Cánh tay Ninh Nghị ôm sườn bên trái của nàng hầu như đã chạm tới ngực, da thịt tiếp xúc, môi của nàng giật giật, nàng muốn mình tỉnh táo nhưng đương nhiên thất bại.
Lúc nãy kích động hôn đối phương một cái, nàng đã nghĩ tới hậu quả của nó, nhưng không ngờ lại diễn ra quá nhanh như vậy. Trước đây nàng chưa từng biết việc này, nhưng nếu đối phương thích thì nàng cũng...
"Thân thể Vân Trúc chưa từng bị nam nhân nào chạm tới, nhưng mà... nếu như Lập Hằng muốn, muội có thể..."
Mặt nàng đỏ ửng, đẹp như ráng chiều, lời nói nhẹ tựa tiếng tơ, thoảng như tiếng gió, Ninh Nghị đương nhiên nghe thấy nàng nói gì. Hắn chỉ dùng đôi mắt nhìn nàng, miệng nở nụ cười định nói thì bất ngờ có tiếng động vang lên sau lưng. Ninh Nghị và Nhiếp Vân Trúc giật mình quay đầu lại.