Mấy ngày sau, trời mưa tầm tã.
Cửa thành vẫn chưa mở, mưa thu kéo dài khiến cho người ta có cảm giác tòa thành này sắp ngập tới nơi, trong số những người đi lại trên đường, có người đi rất vội vàng nhưng cũng có người rất nhàn nhã như muốn cảm nhận thiên địa. Cửa thành chưa mở, việc cần làm không nhiều, cho nên những chuyện ngày thường coi là đơn giản, trong tình hình này nó lại trở nên tốn nhiều công phu. Giá lương thực leo cao, các loại cạnh tranh bắt đầu xuất hiện, hiện tượng tiêu cực trong cuộc sống bộc lộc, con người uể oải vì bon chen.
Nhưng mà, nếu như coi ngành vải Giang Ninh là một hệ thống độc lập thì tình hình bây giờ lại khác, một cơn lốc đã nổi lên, các thương hộ bắt đầu hoạt động một cách ngập tràn sức sống, nào là đối tác mới, quan hệ mới, phán đoán hướng gió, tìm xu thế, chiếm vị trí. Khi hãng vải đứng đầu Giang Ninh là Ô gia đoạt được Hoàng thương, đồng nghĩa với việc nhà này sẽ tìm cách mở rộng làm ăn, tuy nhiên trong mấy tháng tới sẽ rất khó có động tĩnh lớn. Việc Hoàng thương sẽ đi kèm với trách nhiệm lớn lao, Ô gia nhất định phải có điều chỉnh, càng điều chỉnh nhanh thì càng ổn định sớm.
Những lực lượng đối lập với Tô gia cũng bắt đầu rục rịch, sau đêm hội Hoàng thương, Tô Đàn Nhi bắt đầu hiện thân, tích cực chuẩn bị ổn định tình hình Tô gia, nỗ lực quan hệ với những đối tác cũ. Với căn cơ của Tô gia thì không quá lo ngại, nhưng có được câu trả lời thuyết phục của mọi người vẫn là tốt nhất, nhưng đó chỉ là biểu hiện trước mặt, chẳng ai biết sau lưng đã có bao nhiêu nhà gióng trống lui quân, có bao nhiêu người âm thầm lén lút quan hệ với các thương hộ khác.
Tiết gia cũng bất lực trước tình hình này, bọn họ chỉ còn cách im lặng chờ đợi, yên lặng bố cục, tích lũy lực lượng, hi vọng trong thời gian tới có thể chiếm được một phần thị trường của Tô gia. Trước đây, họ chuẩn bị là nhắm vào Tô gia, giờ có thể phát huy, chiếm được bao nhiêu lợi ích thì càng tốt bấy nhiêu.
Tuy nhiên, những hành động này còn chưa triển khai thực tế thì dư luận đã như những con mối ăn mòn toàn bộ kết cấu, sau một hai tháng, tình hình ngành vải Tô gia sẽ đóng băng, Ô gia sẽ phát triển tới một tầm cao mới, Tô gia sẽ rời khỏi vị trí ba tiệm vải lớn nhất Giang Ninh, trở lại tiệm vải cỡ trung… thậm chí là bắt đầu suy nhược.
Theo một ý nghĩa nào đó, biến loạn trong nội bộ Tô gia đã bắt đầu.
Hiện giờ trong Tô gia đang ngập tràn những lời nói bóng gió có liên quan tới chuyện Hoàng thương tối hôm đó. Phòng lớn, phòng hai, phòng ba đã bắt đầu hình thành những ranh giới phân cách thực sự, có người ra mặt nói Ninh Nghị vô năng, nói Tô Đàn Nhi yếu kém. Đương nhiên, mấy hôm nay Tô Đàn Nhi còn đang bận rộn ở khắp nơi, chưa chắc đã biết những người này nói gì, mà bọn họ cũng chưa dám trực tiếp nói với Tô Đàn Nhi. Nhưng việc yêu cầu Tô Đàn Nhi ngừng quản lý chuyện kinh doanh đã có, mỗi ngày một ác hơn.
Những từ này không chỉ xuất hiện trong miệng đám con cháu, mà đã bắt đầu xuất hiện trong miệng một số người già, có địa vị. Lực lượng do Tô Trọng Kham và Tô Vân Phương tích lũy mấy năm nay đã được triển khai, vốn họ định khi Tô Bá Dung mất sẽ đánh cho phòng lớn một kích trí mạng, nhưng hiện giờ đã có đất dùng. Trong tình hình trong loạn ngoài nhiễu như thế này, ngay cả Tô lão thái công cũng không còn cách nào áp chế được nữa.