Ha ha, ông chủ Tạ, đã lâu không gặp..."
"Ông chủ Trần, gần đây làm ăn tốt chứ?"
"Sau yến hội tối nay, mọi người cùng đi sòng bạc Tụ Bảo, được không?"
"Mấy ngày gần đây cảm giác không tốt lắm, huống chi chuyện hôm nay..."
"Lần trước việc Thanh châu may mà có Lý huynh trượng nghĩa giúp đỡ, lời không thể nói hết ân tình..."
"Cùng ngành, giúp đỡ nhau cũng là bình thường..."
Trong ánh đèn, vô số người tay bắt mặt mừng chào hỏi nhau. Trên lầu hai, Ninh Nghị và người của Tô gia đã tới được một khoảng thời gian, đã được mời vào chỗ ngồi và đáp lời một số thương hộ, trong số này có người coi trọng Tô gia nhưng có người không coi trọng, có người cùng làm ăn nhưng cũng có người không, nói chung là đủ mọi thể loại.
Cũng may cho đám chủ nhân của Tô gia như Ninh Nghị, Tô Trọng Kham, Tô Vân Phương là đêm nay Liêu chưởng quỹ rất được mọi người coi trọng. Cũng không trách bọn họ như vậy, có người đã đoán rằng tối nay một là Tô Đàn Nhi ra mặt, hai là Tô lão thái công Tô Dũ sẽ tới, nếu như có hai người này, việc Hoàng thương tối nay sẽ là của Tô gia. Nhưng ai ngờ, hai ông cháu nhà này không tới, một số người quan tâm tới chuyện Hoàng thương đem toàn bộ sự chú ý của mình tới đám người chủ trì công việc thường ngày của Tô gia là Liêu chưởng quỹ.
Về phần Tô Trọng Kham và Tô Vân Phương, hai người này khẳng định sẽ không nhúng tay được vào chuyện Hoàng thương. Mà nếu như tối nay Tô gia tranh Hoàng thương thất bại, địa vị của hai người sẽ khác trước, bởi vậy, có rất nhiều người đang tính toán, suy đoán. Về phần Ninh Nghị, hiện giờ tuy rằng hắn được thay mặt Tô gia quản lý công việc làm ăn, nhưng chẳng qua cũng chỉ là người đại diện, một vị trí tượng trưng, quyền lực có khi không bằng Liêu chưởng quỹ, không thể quyết định chuyện đại sự được.
Bởi vậy, số người tới chào hỏi Liêu chưởng quỹ đều là những người nắm thực quyền của các thương hộ, những người quan tâm tới chuyện Hoàng thương hoặc là đám chưởng quỹ của những tiệm vải khác trong thành. Họ tới hàn huyên, đôi khi cũng muốn thông qua Tô gia làm quen với đám đại nhân trong Chức Tạo viện, vừa nói vừa cười ám chỉ tình hình đêm nay không có vấn đề gì.
Về phần Tô Trọng Kham, Tô Vân Phương, có lẽ do họ đã là người lọc lõi trong chốn thương trường, đại vị của họ xấp xỉ gia chủ của những tiệm vải cỡ trung, thậm chí là cỡ lớn, cho nên khi gia chủ Ô gia Ô Thừa Hậu đến đã tìm họ nói chuyện.
Về phần Ninh Nghị thì có đủ loại người tìm tới hỏi han, sau khi xác nhận Tô Đàn Nhi không đến thì cách nói chuyện vẫn nhiệt tình, nhưng nội dung câu chuyện lại là thiên nam địa bắc, không liên quan nhiều tới hãng vải. Dù thế nào, đêm nay hắn vẫn là nhân vật trung tâm, hãng vải nào có năng lực thấp hơn Tô gia đều không dám không nể mặt Ninh Nghị. Ngược lại, gia tộc nào có thực lực, họ sẽ không để ý tới Ninh Nghị, chẳng hạn như đám người của Tiết gia, sau khi đến hai bên phân định tương rõ ràng, Tiết Thịnh bắt chuyện với Tô Trọng Kham, không thèm để ý tới Ninh Nghị, Tiết Duyên thì bảo rằng mấy hôm trước cũng gặp Lý Tần, khi nào cửa thành mở Lý Tần lên kinh, tiệc đưa tiễn nhất định phải mời….