Chiều ngày 25 tháng 8, khi Ninh Nghị về đến nhà cũng là lúc Tô gia tương đối bận rộn, bản thân hắn không hiểu vì sao họ phải vội vàng như vậy. Thời tiết hôm nay rất tốt, chiều cuối thu khá mát mẻ, lá cây vàng óng ánh nhưng chưa rơi, vẫn còn chập chờn theo gió. Đi qua cổng, theo con đường dẫn vào khu nhà mình, hắn thấy hai gia đinh đang vội vã chạy đến, chắc là vừa bị tổng quản nào đó mắng, tiếng mắng vẫn còn ở phía bên cạnh truyền tới.
Khu vực của phòng lớn tương đối yên tĩnh, có lẽ nguyên nhân là do người không nhiều. Khi sắp về tới phòng thì hắn gặp hai huynh đệ họ hàng xa, hai người này dẫn theo người hầu, chắc vừa gặp Tô Đàn Nhi về. Mấy người bắt chuyện, hỏi thăm vài câu, giọng nói có vẻ trách cứ Ninh Nghị gì đó, chắc là vì đêm nay sẽ công bố chuyện Hoàng thương, mọi người đang bận túi bụi mà hắn lại nhởn nhơ giờ mới về, huống chi tối nay hắn còn phải tới đó chủ trì đại cục.
Bỏ qua những câu nói khách sáo, Ninh Nghị trở lại khu nhà của mình, thấy khung cảnh vẫn tương đối tĩnh lặng, Tô Đàn Nhi mặc bộ quần áo màu xanh lá cây đang ngồi trong lương đình cầu khấn gì đó, Quyên nhi, Hạnh nhi đang ở bên cạnh bận rộn thu xếp. Thấy Ninh Nghị, Tô Đàn Nhi quay đầu cười:
"Tướng công đã về."
"Đang chơi vui thật đấy."
Ninh Nghị ngồi xuống.
"Tướng công mới đi chơi ấy, sáng nay còn ngủ dậy muộn."
"Cũng bởi vì ta đâu có việc."
Ninh Nghị cười:
"Sáng hôm nay đi trễ, nhưng biết thế không đi còn hơn, mọi người ở cửa hàng tương đối bận rộn, chuẩn bị đủ loại đồ đạc, ta đang nghĩ xem họ chuẩn bị cái gì mà nhiều vậy... Khụ, Liêu chưởng quỹ có tìm ta nói chuyện, hắn nói tâm tình khá khẩn trương, tối qua do ngủ không được nên lôi rượu ra uống, ai ngờ sáng nay thiếu chút nữa không dậy nổi... Đại khái nửa canh giờ sau, La chưởng quỹ lại tìm đến, nói tâm tình hắn cũng rất khẩn trương..."
Ninh Nghị thoải mái kể chuyện, Tô Đàn Nhi nghe mà bật cười, đợi khi nghe tới chuyện La chưởng quỹ, nàng cười rũ rượi, hai tay vịn cả vào lan can. Ninh Nghị lắc đầu:
"Họ đều là người tốt, thấy ta khẩn trương ngủ dậy muộn nên muốn tới an ủi ta một chút, buổi trưa Tịch chưởng quỹ cũng đến, kể lại chuyện khi mọi người làm ăn, phát triển buôn bán bên Giang châu khẩn trương như thế nào..."
"Sáng nay rõ ràng là tướng công cố ý."
"Đâu có, đúng là không dậy nổi, nàng xem, đây là lần đầu tiên trong cả tháng nay ta đi làm muộn. Thành thật mà nói, mỗi khi thấy mọi người bận tối mắt mà ta chẳng có việc gì làm, trong lòng ta cảm thấy rất băn khoăn. Hôm nay chính là ngày mà họ bận rộn nhất."
"Tướng công không thành thực."
Tô Đàn Nhi hàm súc bật cười, Ninh Nghị lắc đầu: