Tiêu đề bài viết là một nửa của câu thành ngữ "Uống rượu luận anh hùng".
-----------------------------
Trên sông Tần Hoài, chiếc thuyền hoa có vẻ tối vì đã tắt gần hết đèn, Tịch Quân Dục đưa mắt nhìn xung quanh. Ô Khải Long cười mang một cái nồi cơm đặt ra phía trước, sau đó ngồi xuống cạnh bàn gần Tịch Quân Dục.
"Lần nào cũng vậy, thức ăn la liệt xung quanh nhưng không biết có người nào no bụng hay không."
Trong ánh đèn chập chờn, Ô Khải Long gắp một miếng thức ăn bỏ vào trong miệng, nhai tem tép.
"Chí ít không đói."
Tịch Quân Dục lạnh nhạt trả lời.
"Lần nào ta cũng đói... Có lúc ta cũng mong được giống tên Ninh Lập Hằng kia, trước đây mọi người có mời hắn, Liêu chưởng quỹ, La chưởng quỹ... ăn cơm"
Ô Khải Long suy nghĩ một chút rồi nói tiếp:
"Hắn chỉ cắm đầu vào ăn."
"Những người không lo lắng đương nhiên có thể ăn no."
"Cũng đúng."
Nội dung nói chuyện tương đối đơn giản, hai người im lặng ăn cơm, nhìn thì cơm nguội canh lạnh nhưng đều là những thức ăn do đầu bếp nổi danh chế biến cẩn thận, hiện ăn vẫn còn mùi vị rất ngon. Thanh âm nhai nuốt vang lên, sóng nước dưới sông lay động, qua một lúc, Ô Khải Long buông đũa, gõ ngón tay lên mặt bàn.
"Ngày mai, ngày kia, tối ngày kia mọi chuyện sẽ ngã ngũ. Hiện giờ không có tin gì mới là tốt, Tịch huynh, có biến hóa gì không?"
"Không có."
Tịch Quân Dục lắc đầu:
"Trần Nhị thú nhận bị người ta sai khiến đã phá vỡ tình thế nguy hiểm vốn có, việc Hoàng thương không còn trở ngại, tất cả mọi người đều đang cao hứng, tuy rằng không đến mức cuồng nhiệt nhưng ai cũng nghĩ rằng nhất định sẽ đoạt được Hoàng thương. Công việc của phòng lớn vẫn thế nhưng họ đã bị dồn vào bước đường cùng, không còn đường lui… chỉ còn cách quyết làm tới cùng."
"Đây cũng là tin tức tốt."
Ô Khải Long rót cho mình một chén rượu, cười cười, đưa lên miệng uống sạch nói:
"Ta cũng đã chuẩn bị xong xuôi, hơn nữa, gia phụ cũng đã gặp và tác động một chút với Đổng đại nhân, ha hả, như vậy có nghĩa là Ô gia ta đã chính thức vượt lên trước Tô gia, có được niềm tin của vị chủ quan này, đồng thời còn kết giao với một số vị đại nhân khác trong Chức Tạo viện..."
Hắn nói xong câu này thì cười cười, đợi Tịch Quân Dục ăn xong, buông bát đũa, mới lắc đầu:
"Hai ngày nữa, khả năng Tô Đàn Nhi tiếp quản Tô gia sẽ biến mất, Tô gia nội đấu, gia nghiệp sẽ theo đó tiêu tan, gia tộc này đã không còn tiền đồ, huynh nhất định không tới Ô gia ta hay sao?"
Tịch Quân Dục liếc hắn một cái:
"Huynh biết ta muốn gì mà."
"Ta với huynh quen nhau đã nhiều năm, mấy năm trước ta mời huynh tới ta Ô gia, huynh vì Tô Đàn Nhi mà không chịu, ta có thể hiểu. Nhưng hiện giờ người ta đã là gái có chồng, chà chà, huynh đúng là..."
Ô Khải Long thở dài một tiếng, sau đó nhìn sắc mặt của Tịch Quân Dục, vừa cười cười:
"Được rồi, ta biết bọn họ chưa động phòng, sau khi vấn đề Hoàng thương được quyết định, huynh đương nhiên có thể lập phe, dựa vào một số chưởng quỹ để đối phó Ninh Lập Hằng, để cho bọn họ vĩnh viễn không có cơ hội động phòng. Tâm huyết mấy năm của Tô Đàn Nhi cháy như một bó đuốc, chắc chắn tâm tình sẽ suy sụp. Nhưng mà tình cảnh khi đó sẽ rất thảm, Tịch Quân Dục, Tô gia một khi suy sụp, với tính tình của Tô Đàn Nhi nhất định sẽ cắn răng chống đỡ, lúc đó huynh ở sau lưng hỗ trợ, mấy chục năm sau nàng sẽ thừa nhận tình cảm của huynh, hai người có thể chính thức lấy nhau, nhưng việc này khó lắm..."