Khi cửa thành đóng, Tần lão đều ở trong nhà mình, không ra ngoài nhiều, thỉnh thoảng Khang Hiền và mấy vị lão bằng hữu tới chơi, nhưng cũng không còn chỉ tập trung chơi cờ như trước. Hôm nay, khi Ninh Nghị và Nhiếp Vân Trúc tới cũng đã là buổi chiều, mấy người ngồi trong phòng khách nói chuyện với nhau một chút thì Ninh Nghị và Tần lão tới thư phòng tâm sự, Nhiếp Vân Trúc bị Vân nương cùng với Tần phu nhân kéo đi, hai người đều đã biết chuyện của Vân Trúc nên hỏi han rất ân cần, thân thiết.
Việc bảo Nhiếp Vân Trúc nhận Tần lão làm nghĩa phụ là do Ninh Nghị đề cập, Tần lão và Nhiếp Vân Trúc chưa chính thức nhận cha con, cho nên lúc này nói cũng không khó khăn lắm.
Nói thì nói vậy nhưng chuyện cũng có một số vấn đề, Ninh Nghị đương nhiên không thể nói mình và Nhiếp Vân Trúc không có quan hệ gì, đương nhiên, hắn cũng không cho rằng mình phải có trách nhiệm với Nhiếp Vân Trúc. Sự tình khó nói đúng sai, nhưng nếu xảy ra thì phải xử lý cho tốt, đó mới là điều cách làm người. Cũng may Tần lão là người hiểu chuyện, khi Ninh Nghị nói rõ những chuyện xảy ra ở Yến Thúy lâu, lão đã hiểu được ý đối phương, đồng thời cũng hiểu vì sao đối phương phải nhắc tới điều này.
Nhưng mà, sau khi suy nghĩ, lão cũng không lập tức biểu thị thái độ về vấn đề này.
"Năm nay lũ lụt khiến cho tình hình thượng du càng lúc càng khó khăn, hơn 10 năm rồi mới gặp phải trận lũ như thế này. Giang Ninh mặc dù đã đóng cửa thành, nhưng vẫn còn tương đối bình ổn, Lập Hằng có biết vì sao không?"
Tần lão dừng một chút rồi nói tiếp:
"Giang châu tuy rằng gặp thiên tai nghiêm trọng, số nạn dân mất nhà đã lên tới hơn 20 vạn, số người còn không ngừng tăng lên, nhưng... may mà có người bố trí chu toàn, tình hình bệnh dịch không phát sinh. Tuy đê Hoàng Hà vỡ khiến cho Hà Đông đạo gặp họa, nhưng Phần châu, Tấn châu to như vậy, lại còn có cả Lang châu, Quy châu ở gần đó tiến hành bố trí, đón tiếp nạn dân hợp lý nên Giang Ninh mới yên ổn. Nếu như trước kia, sợ rằng bệnh dịch đã hoành hành, khó mà khống chế được, năm nay tuy có bệnh dịch, nhưng một số huyện bị đã được cách ly, rất khó lây lan..."
"À."
Nghe Tần lão nói tới chuyện này, Ninh Nghị gật đầu. Từ khi cửa thành đóng, tin tức bên ngoài khó truyền vào, Ninh Nghị cũng chẳng mấy quan tâm, giờ được lão nói cho biết mới hiểu được đại khái tình hình bên ngoài Giang Ninh.
"Giang châu, Phần châu, Tấn châu, Lang châu, Quy châu rộng lớn nhưng cũng phải tham khảo phương pháp của Lập Hằng, mặc dù nhìn thì đơn giản nhưng hiệu quả rất tốt, mấy ngày gần đây ta còn đang suy nghĩ đạo lý bên trong. Dù có thế nào đi nữa thì hơn 10 vạn dân đã được nhận ân huệ của Lập Hằng. Hôm nay Lập Hằng tới đây, sao chỉ định cùng ta nói chuyện danh dự cá nhân nhỏ nhoi như vậy..."
Tần lão bật cười, Ninh Nghị lắc đầu, cười nói:
"Một con ngựa thì vẫn chỉ là một con ngựa, vốn tính chiếm chút tiện nghi, nhưng Tần lão không câu nệ tiểu tiết, đồng ý cũng là tình người, mà không đồng ý cũng có đạo lý. Có tình người rồi thì lại muốn tiến thêm một tấc, Tần lão có thể không thèm để ý, nhưng tôi đâu thể coi đó là chuyện đương nhiên, đây mới là đạo lý đối nhân xử thế. Việc này cũng khó nói đúng sai, nhưng hiện thực dù sao cũng là hiện thực, vấn đề cần giải quyết đã nhiều, giờ thêm phiền lại càng khó. Cái quan trọng nhất là không phải tôi băn khoăn, mà là Vân Trúc có cách nghĩ..."