Phiền lắm, hai người không được theo..."
Trong hẻm nhỏ, Ninh Nghị đúng là chẳng biết làm thế nào với tình hình bất thình lình nảy sinh này, hắn lắc đầu cự tuyệt nhưng cũng chẳng tống cổ được hai tên tiểu quỷ này.
"Vì sao vậy?"
Lần này tới lượt Chu Bội hỏi.
"Bí mật thương nghiệp sao có thể nói lung tung? Sau này hai người sẽ biết là không giống như những gì hai người nghĩ đâu."
"Vậy... thầy muốn làm gì? Làm thế nào mới thuyết phục được Hạ Phương?"
"Không thấy là người ta không chịu gặp ta sao? Có gì mà thuyết phục hay không thuyết phục."
"Vậy... chúng ta nghĩ cách khiến Hạ Phương gặp thầy nhé..."
Ninh Nghị hơi híp mắt nhìn cậu nhóc trước mặt này, Chu Quân Võ cũng cười nhìn sang, sau một lát, hơi có chút không hiểu hỏi:
"Không được à?"
Ninh Nghị bật cười:
"Một tiểu vương gia, một tiểu quận chúa chắc buồn chán quá rồi đúng không, sao lại quan tâm tới việc này."
"Không phải, chúng ta tuy rằng danh nghĩa là tiểu vương gia, tiểu quận chúa, nhưng thực tế lại là bại gia tử, con nhà giàu, rất vô dụng."
Chu Quân Võ giải thích một phen, sau đó quay đầu nhìn chị mình, chớp mắt mấy cái, lại thấy hình như hơi hạ thấp mình bèn sửa:
"À, thực ra cũng không phải vô dụng, không phải vô dụng, chỉ là, chỉ là... phụ vương không quản lý công việc, tương lai chúng ta sẽ không có gì làm. Ta và tỷ tỷ không muốn như vậy, chúng ta phải làm đại sự, cho nên muốn học thầy cách uy hiếp người khác... À, không phải, là đàm phán, đàm phán..."
"Ta đâu có nói với cậu là sẽ uy hiếp người khác."
"A? Vậy thầy phải làm thế nào mới tranh được Hoàng thương?"
"Chuyện này thì phức tạp..."
Trong hẻm nhỏ, sau khi hai cô nhóc, cậu nhóc lằng nhằng một lúc thì giống như đã đạt thành hiệp nghị gì đó, Ninh Nghị rời ngõ nhỏ nhìn một gã vệ sĩ vương phủ gật đầu, sau đó hai chị em kia đi ra, lên xe ngựa bám theo rất sát.
Trong trà lâu gần đó, đám người Tiết Tiến ngồi bên cạnh cửa sổ lầu hai, nhìn bóng người Ninh Nghị, bàn tán xôn xao.
Hành động của tên Ninh Nghị này thực ra không đáng quan tâm, chỉ là việc phòng lớn Tô gia liên tục mấy ngày bái phỏng Hạ Phương, tuy không được cái gì nhưng cũng khiến người khác quan tâm. Kẻ ngu si làm chuyện điên rồ, dựa vào tính bốc đồng chưa chắc đã thành công. Hôm nay Tiết Duyên có việc không đến, đám người Tiết Tiến trên trà lâu cười cười nói nói, đoán xem Ninh Nghị hôm nay có được gặp Hạ Phương hay không, mà có khi được gặp cũng chẳng làm được chuyện gì.
Nào ngờ chuyện ngày thứ ba phát triển ngoài dự liệu của mọi người. Mà theo một ý nghĩa nào đó, nó cũng nằm trong dự liệu...
"Ha ha, ngươi nói hắn... bỏ về? Mới nửa canh giờ đã về?"
Buổi tối, trong Yến Thúy lâu, đám người Tiết Duyên, Tiết Tiến tập trung bàn về chuyện chiều nay, Tiết Tiến cười lắc đầu:
"Vốn đệ còn đánh cuộc với A Tường rằng hôm nay đã là ngày thứ 3, nói không chừng Hạ Phương sẽ gặp hắn, cho nên đệ cá là hắn có thể gặp Hạ đại nhân nhưng chuyện cũng chẳng được kết quả gì, ai ngờ thua cược, mất năm lượng bạc... Chẳng ai ngờ hôm nay hắn chỉ đợi nửa canh giờ thì đã đi, cũng không bảo ngày mai tiếp tục tới, dứt khoát bỏ về..."