Lập Hằng, huynh... không sao chứ?"
" Sao cái gì?"
Hiện giờ cổng thành vẫn đóng, thời gian cũng đã là buổi chiều, bữa trưa đã qua nên tổng điếm Trúc ký khá vắng. Trên lầu hai, khi Nhiếp Vân Trúc hỏi câu này thì Ninh Nghị ngẩn người, cô gái kia ngồi xuống phía trước, đưa tay vuốt tóc mai, khẽ cười cười:
"Mấy hôm trước muội có nghe được chuyện liên quan tới Tô gia, nói là... Tô đại lão gia bị đâm, tiểu thư, cô gia của Tô gia cũng có mặt ở hiện trường, cho nên mấy hôm nay muội vẫn tự hỏi xem Lập Hằng có sao không..."
Giang Ninh phú thương rất nhiều, việc buôn bán ngành nào cũng phát triển, Tô gia mặc dù có vị trí hiển hách trong ngành vải, nhưng do hiện giờ tình hình quá khẩn trương, số lượng người bên ngoài biết chuyện Tô Bá Dung bị đâm cũng không nhiều, dù sao chuyện cũng không liên quan mình, biết càng ít càng tốt. Cho dù ngàn năm sau, khi hệ thống thông tin phát triển, việc một phú thương bị đâm cũng chẳng có mấy người để ý.
Do Nhiếp Vân Trúc quan tâm tới chuyện của Tô gia, cho nên cũng thường xuyên nghe ngóng tình hình. Mấy ngày không được gặp Ninh Nghị, trong lòng thấp thỏm bất an, sợ hắn bị liên lụy.
Ninh Nghị nghe nàng trình bày hết câu thì gật đầu:
"Ta không sao, nhưng mà... tình hình trong nhà khá khẩn trương, bản thân cũng bị cuốn vào, mấy hôm nay khá bận."
Nghe hắn nói không bị sao, sắc mặt lo lắng của Nhiếp Vân Trúc mới mất đi, cười cười:
"Tô đại lão gia... không sao chứ?"
"Vừa qua cơn nguy hiểm, tính mạng được bảo toàn nhưng bị liệt, sau này không thể đi lại, mà muốn khỏi cũng phải mấy mấy tháng nữa."
Ninh Nghị ăn một miếng, lắc đầu nói thêm một câu:
"Vấn đề này hiện đang giữ bí mật, không nên truyền ra ngoài."
"Hả? Vì sao vậy?"
"Người ám sát đã bị bắt, hiện đang ở trong nha môn, hắn phản cung tố cáo ngược Tô gia đã khiến hắn nhà tan cửa nát..., cộng thêm sau lưng đối phương có người điều khiển, dù người bị hại có sống hay chết thì kết quả xử án cũng sẽ bị ảnh hưởng, cho nên tình hình bên này phải giữ kín..."
"Có người... muốn hại Tô gia?"
Nhiếp Vân Trúc trợn mắt.
Ninh Nghị cười cười, thuận miệng giải thích chuyện này một lần, ngoài việc hắn thở dài vì nhạc phụ bị thương, còn lại tất cả đều bình thản. Đây chính là cách hắn nói chuyện với Nhiếp Vân Trúc từ trước đến giờ, nhưng mà lần này Nhiếp Vân Trúc lo lắng, sau đó lại nghĩ tới chuyện chắc không liên quan tới một người ở rể nên thoải mái hỏi:
"Vậy... Đàn nhi muội tử có gánh vác được chuyện này không?"
"Không may là nàng hiện đang nhiễm phong hàn."
Ninh Nghị thở dài:
"Cho nên gần đây ta đang giúp quản lý gia đình."
"Á..."
Nhiếp Vân Trúc vốn chỉ thuận miệng hỏi nhưng câu trả lời lại khiến nàng ngẩn người, không biết nên biểu thị thái độ thế nào mới đúng, cuối cùng lập lại một câu: "Không sao chứ?" Cũng không biết nàng đang hỏi tình hình của Tô Đàn Nhi hay của Ninh Nghị.
"Không sao, một trong những nguyên nhân đổ bệnh chính là áp lực quá lớn, chỉ cần tĩnh dưỡng thêm một thời gian là khỏe."
Tiếp tục hỏi thăm ân cần vài câu, Nhiếp Vân Trúc nở nụ cười:
"Nói vậy thì việc làm ăn gần đây của Tô gia do Lập Hằng trông coi?"
Trước đây, nàng cảm thấy Ninh Nghị có tài hoa nhưng không có đất thi triển, Trúc ký nhờ có hắn mới thành công, bây giờ có cơ hội, đứng trên lập trường bạn bè, nàng rất cao hứng vì hắn.
Ninh Nghị bật cười lắc đầu:
"À, cũng chưa thể nói như vậy, chẳng qua hiện giờ tình hình của Tô gia bắt buộc phải có một người ra mặt mà thôi. Các công việc cụ thể ta biết thì không nhiều, mấy hôm nay còn đang đi tìm hiểu, quan sát. Hai ngày trước có một chuyện vui, đó là ta nhầm mấy thứ hương liệu bảo quản vải như Huân Hương, Long Não thành nguyên liệu nhuộm màu, bảo bọn họ đừng nên lãng phí, thu gom lại sau này dùng, ha hả, việc này thiếu chút nữa bị người ta cười nhạo..."