Khi đại lão gia và nhị tiểu thư của phòng lớn đều gặp chuyện, công việc làm ăn hiện giờ do người con rể kia bắt đầu quản lý.
Tô Bá Dung gặp chuyện, Tô Đàn Nhi bị bệnh, hai phòng còn lại vốn bình thường sẽ hả hê nhưng giờ cũng phải lo lắng. Tin tức Tô Đàn Nhi bị bệnh tạm thời chưa truyền ra ngoai, nhưng người trong nhà đại khái đã biết cả rồi. Về mặt dư luận, không nghĩ cũng có thể đoán được mọi người đang đồn thổi xem phòng lớn vốn ít người, nay sẽ ứng phó ra sao với cục diện này, có người còn đoán rằng trước kia Tô Đàn Nhi lợi hại, nhưng dù sao cũng chỉ là con gái, không chống chọi được bao lâu. Nói chung, dưới cái nhìn của tất cả mọi người, Ninh Nghị tạm thời bị đẩy lên vị trí quản lý, điều này cũng khiến người khác nghị luận.
Chẳng qua chỉ là một người ở rể, nếu như ở những gia đình khác, những lời cười nhạo, chửi rủa đã vang lên, nhưng ở Tô gia có chút khác biệt. Từ khi vào phủ tới nay, người này đã phá vỡ những suy nghĩ vốn có về thân phận của hắn, vốn tưởng rằng hắn là một con mọt sách, nhưng giờ ai cũng biết hắn tài hoa hơn người, thơ từ cũng tốt mà dạy học cũng giỏi, sự kỳ tài của hắn mọi người đã được nghiệm chứng trong một năm qua. Người trong nhà hiện giờ chỉ còn cách giương mắt chờ thái độ của lão thái công, mà ông cụ cũng biết con mọt sách này không đơn giản.
Trong tình hình hiện giờ, hắn bị đẩy ra làm người quản lý phòng lớn, mọi người trong nhà lập tức dùng thái độ im lặng theo dõi, cho dù là đám người Văn Hưng, Văn Quý hay một số người thân tình với phòng lớn đều như vậy, ai cũng muốn xem ở phương diện này hắn có thâm tàng bất lộ gì không. Lão thái công thực sự lợi hại hay là bất công khi kiếm cho Tô Đàn Nhi một người chồng biết văn chương, giỏi buôn bán, thậm chí còn chấp nhận ở rể.
Thái độ này duy trì được ba ngày thì biến thành trò cười.
Mặc dù tài thơ kinh người, nhưng trên phương diện kinh doanh, Ninh Nghị vẫn chỉ là người bình tường.
Có thể nhận ra hắn muốn làm tốt mọi việc, nhưng phương thức làm việc có chút vụng về. Mấy hôm nay, sáng nào hắn cũng ngồi xe ngựa tới mấy cửa hàng và kho hàng trong thành kiểm tra, đại khái giống như những chuyện trước kia Tô Đàn Nhi vẫn làm, có thể nói là bắt chước mà làm.
Trên thực tế, với căn cơ của Tô gia, mỗi cửa hàng đều có một người tin tưởng tọa trấn, chủ nhân không cần thiết ngày nào cũng phải tới kiểm tra. Tô Đàn Nhi là người kế thừa Tô gia, cho nên đối với những chuyện này nàng vô cùng nghiêm túc, những vấn đề ở cửa hàng hầu như chuyện gì nàng cũng giải quyết, nhưng Ninh Nghị chỉ duy trì được vài ngày, hơn nữa làm việc cũng không hết sức, cho nên sau khi truyền ra ngoài, ai cũng biết hắn chỉ làm bộ bắt chước Tô Đàn Nhi.
Kinh nghiệm kinh doanh giữa người trong nghề và người ngoài cách biệt nhau rất lớn, Ninh Nghị xử lý công việc chuyên môn thì không nói, nhưng những việc bình thường thì hắn lại không biết, điều này khiến cho người khác buồn cười, giống như đám Văn Hưng, Văn Quý có thể không quản lý được cửa hàng, nhưng lại hiểu biết đại khái về ngành vải. Mấy hôm trước, Ninh Nghị đã làm một chuyện khiến người khác cười vỡ bụng, đó là việc hắn muốn xem nơi chứa đựng nguyên liệu làm thuốc nhuộm, khi đến nhà kho kiểm tra thì chứng kiến một người làm công đánh rơi túi bột thuốc nhuộm, hắn bảo gom lại, tránh lãng phí. Điều này khiến cho người kia lúng túng, xấu hổ, câu chuyện cũng vì vậy mà lan khắp Tô gia.