Sau chuyện này, đợi Đàn nhi khỏe lại, chúng ta... chúng ta động phòng nhé..."
Đêm mưa tí tách, Tô Đàn Nhi ấp úng nói những lời này, không lâu sau Ninh Nghị gật đầu.
"Khụ, ý ta không phải chuyện này, nhưng mà..."
Hắn cười cười:
"Được."
Hai người nhẹ nhàng tâm sự trong đêm mưa, thỉnh thoảng có những cơn gió nhẹ thổi vào phòng khiến cho ánh nến lay động. Để biểu đạt những lời vừa rồi, Tô Đàn Nhi đã phải dùng không biết bao nhiêu dũng khí, nàng nằm đó, thẹn thùng trầm tư.
Bệnh tình của nàng nặng một phần là do yếu tố tâm lý, những câu nói hiện giờ đã giải tỏa không ít áp lực cho nàng. Nhưng mà sau một lát, có lẽ nghĩ tới điều gì đó, nàng nhẹ nhàng cắn môi.
"Nếu như... nếu như chuyện lần này khó quá, tướng công... tướng công có thể..."
"Có thể gì?"
"Có thể..."
Tô Đàn Nhi khó xử, muốn nói lại thôi, sau đó đành phải lắc đầu:
"Thôi, không nói nữa."
"Mất hứng..."
Ninh Nghị nhìn nàng suy nghĩ một hồi, đại khái cũng đoán được cách nghĩ của đối phương, lắc đầu:
"Không phải ta vì tình cảnh Tô gia mà nói những lời như vậy, tình thế hiện giờ không quá khó khăn, còn chuyện của chúng ta cứ quyết định như vậy đi... Hơn nữa, muốn vượt qua tình thế hiện giờ kỳ thực rất đơn giản."
Tô Đàn Nhi gật đầu, sắc mặt bình tĩnh trở lại, qua một lúc nàng lại ấp úng cười cười:
"Chuyện lần này... Tướng công chưa hiểu hết..."
"Hiểu mà."
Ninh Nghị quay đầu nhìn phía sau:
"Ta đại khái đã tìm hiểu tình tình Tô gia ba năm nay, căn cơ rất ổn định nên không cần quan tâm tới đối thủ là ai. Họ đâm chúng ta một nhát, lại còn cắn thêm một cú, thủ đoạn đúng là rất độc, thế nhưng không có nhiều tác dụng. Việc kinh doanh của Tô gia trải rộng toàn quốc, không có nhiều nơi chú ý tới tình cảnh của Tô gia ở Giang Ninh. Địch nhân muốn làm khó chúng ta thì phải nhắm tới vấn đề hàng hóa, khiến cho cung cầu của Tô gia không ổn định, thế nhưng ý nghĩa của thủ đoạn này không lớn, với căn cơ của Tô gia thì rất khó bị quật ngã trong thời gian ngắn, tổn thất nhiều lắm cũng chỉ là một phần nhỏ. Hậu quả nặng nề nhất chủ yếu là ở Giang Ninh và khu vực xung quanh, tính đi tính lại, thứ họ muốn nhắm đến hiện giờ chính là Hoàng thương. Sau khi diễn ra chuyện này, đám quan phủ sẽ để ý tới vấn đề danh tiếng mà không hợp tác với Tô gia..."
"Hoàng thương..."
Tô Đàn Nhi thì thào lập lại một câu.
"Cho nên... quan trọng nhất hiện giờ chính là giải quyết vấn đề Hoàng thương."
"Tướng công không hiểu..."
Nàng đưa mắt nhìn xuống phía cuối giường, thấp giọng thì thầm, không muốn cho Ninh Nghị nhìn thấy sắc mặt của mình.
Ninh Nghị thở dài, móc tấm vải trong người ra đặt vào tay nàng nói:
"Không hiểu vấn đề Hoàng thương hay là không hiểu tấm vải này?"
Tô Đàn Nhi quay đầu, nhìn tấm vải trên tay, sau đó lại nhìn Ninh Nghị:
"Tướng công... đã biết?"
"Thực ra ta cũng không rõ lắm."
Ninh Nghị lắc đầu:
"Hạnh nhi khó xử không tiện mở miệng, ta cũng không ép muội ấy."
Tô Đàn Nhi nhìn tấm vải trên tay một lúc, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn về phía bên cạnh, ngẫm nghĩ sự tình, khi quay lại nhìn Ninh Nghị thì miệng đã mỉm cười, nhưng trong ánh mắt lại có vẻ thê lương, hiển nhiên là nàng nhớ tới thời gian gần đây, mình vì chuyện này mà đã lén khóc, thậm chí không chỉ khóc một lần.
"Tướng công, Hoàng thương không tranh được nữa rồi... Ba năm trước đây thiếp đã nghĩ tới việc này mà âm thầm chuẩn bị, màu này rất đẹp, vốn cho rằng chuyện sẽ thành công, nào ngờ kết quả biến thành thế này… chuyện xảy ra giống như bị lừa vậy. Chúng ta không dùng thuốc nhuộm, mà dùng phương pháp phối chế mới gồm: Chu Sa, cỏ xuyến, phèn chua, cây dành dành... cách này chắc chắn trước đây chưa từng có ai dùng. Hai tháng trước, vốn tưởng rằng khi mang tấm vải này ra, mọi người sẽ bị hù dọa sợ hãi, nào ngờ… kết quả lại như thế này..."