Khi tỉnh lại, thời gian đã là buổi sáng, trời đầy mây có vẻ như muốn mưa, thời tiết khá oi bức. Tướng công đã không còn ngồi trước cửa sổ, Tiểu Thiền cũng đã nghỉ ngơi, người thay là Quyên nhi và Hạnh nhi. Căn cứ theo những gì Quyên nhi nói, vừa rồi lão thái công có đến thăm, thấy nàng đang ngủ thì bảo không cần gọi, chỉ thuận miệng hỏi xem những biểu đồ trên tường để làm gì, sau khi biết là Ninh Nghị làm thì không hỏi nữa, bảo nàng nghỉ ngơi cho tốt.
Mới qua một đêm không thể hạ sốt ngay được, nàng uống thêm một chén thuốc, đầu mơ màng, miệng đắng ngắt. Hiện giờ nàng đang suy nghĩ những điều hôm qua Lập Hằng nói… Tuy rằng nàng đã hiểu nhưng không cam lòng, bởi vì nàng đã bỏ rất nhiều tâm huyết.
Người kia không ở đây, trong lòng suy nghĩ linh tinh tới việc này, nàng cảm thấy trống vắng, cơn buồn ngủ mơ mơ màng màng kéo đến. Giấc ngủ này không không giấc ngủ buổi sáng, khi tỉnh dậy thì trời đã quá trưa, Ninh Nghị lại ngồi trên ghế, tiếp tục thương lượng gì đó với Quyên nhi, đại khái là sự việc của năm ngoái, Quyên nhi nhỏ giọng giải thích.
Tiểu Thiền bước tới hỏi: "Tiểu thư tỉnh rồi à?" Sau đó Ninh Nghị và Quyên nhi đồng thời quay đầu.
Người rất mệt, không muốn nói, không muốn cử động, Tiểu Thiền giúp nàng kê cao gối sau lưng, Lập Hằng đưa tay đặt lên trán nàng… tuy rằng tối hôm qua họ mới tiếp xúc thân mật như vậy, nhưng giờ đã có cảm giác tự nhiên.
Đặt tay trên trán cô gái, nam tử gật đầu:
"Hình như đỡ nhiều rồi, gọi Tôn đại phu tới một chuyến là được."
Sau đó lại nói mấy câu khó hiểu như:
"Đêm qua chừng 40 độ".
Tiểu Thiền ra ngoài bưng bát cháo tới, "ép" nàng ăn mấy thìa nhỏ, không lâu sau Tôn đại phu đi tới, hỏi tình hình tiểu thư thế nào, Tiểu Thiền thỉnh thoảng đáp mấy câu, Lập Hằng tiếp tục xem sổ sách, ghi lại gì đó, thỉnh thoảng hỏi một vài sự việc. Tô Đàn Nhi nằm đó nhìn mấy người đi tới đi lui, cũng có khi chỉ còn lại mình nàng và Ninh Nghị, nhìn bóng người kia hành động gọn gàng, đâu vào đấy, một cảm giác kỳ quái lan tới, nàng cảm thấy bình yên.
Chạng vạng, sắc trời tối dần, ngoài trời đã mưa, không khí tươi mát tràn vào trong phòng mang theo mùi bùn đất ngai ngái.
Thỉnh thoảng nàng lại chập chờn ngủ, sau đó tỉnh lại, tối hôm nay đám Liêu chưởng quỹ không vào phủ, trời mưa nhưng vẫn không thiếu những ánh đèn di động, bọn họ đang làm gì thế nhỉ. Trong phòng, lúc này chỉ có Ninh Nghị, Thiền nhi, Quyên nhi, Hạnh nhi ở cùng nàng, một tờ giấy Tuyên Thành được treo lên vách tường, thỉnh thoảng Lập Hằng liếc mắt nhìn, động tác này làm cho bầu không khí ngày càng trở nên kỳ quái.
Bình thường nàng vẫn ở trong phòng mình xử lý công việc, điều này khác với các tiểu thư khuê các khác, nhưng rất nhiều món đồ và trang sức của con gái vẫn phải có, giờ có thêm tờ giấy Tuyên Thành, nó phá vỡ luôn bố cục trước kia. Đa phần thời gian, trong phòng ở trong trạng thái yên tĩnh, Thiền nhi, Quyên nhi, Hạnh nhi nhỏ giọng nói chuyện với Lập Hằng, ra ra vào vào cũng rất nhẹ nhàng. Trời mưa, Lập Hằng bận rộn xử lý công việc, không khí yên tĩnh vô cùng.
Tối nay, nàng lại nhớ tới cái ý niệm lúc sáng sớm hôm qua: tướng công là thư sinh, thậm chí là tài tử lợi hại nhất Giang Ninh.
Mấy năm trước khi còn chưa xuất giá, thời con gái nàng cũng mơ ước điều này, không chỉ mơ một lần, đó là tương lai mình sẽ được gả cho một đại tài tử tài hoa hơn người, ngay cả mình là con gái thương nhân, thậm chí là đại thương nhân, nhưng cơ hội chưa chắc đã là không có.